Câu chuyện thời hoa lửa về nhật ký tuổi trẻ “ Phan Đình Giót
Để hiểu rõ hơn về sự hy sinh phi thường của anh hùng Phan Đình Giót, chúng ta cần đi sâu vào diễn biến nghẹt thở của 5 giờ đồng hồ tại cứ điểm Him Lam và những chi tiết ít người biết về con người anh.
1. Bối cảnh: "Cửa thép" Him Lam
Trung tâm đề kháng Him Lam gồm 3 cứ điểm (1, 2, 3) nằm trên 3 quả đồi. Đây là vị trí án ngữ con đường từ Tuần Giáo vào Điện Biên Phủ. Pháp xây dựng tại đây hệ thống lô cốt bê tông cốt thép cực kỳ kiên cố, bao quanh bởi ít nhất 5 tầng rào dây thép gai và bãi mìn dày đặc.
Phan Đình Giót khi đó thuộc Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312.
2. Diễn biến chi tiết trận đánh (13/03/1954)
Giai đoạn mở màn: Vượt qua lưới lửa
17 giờ 05: Pháo binh ta đồng loạt nổ súng. Phan Đình Giót cùng tiểu đội bộc phá áp sát hàng rào.
Khó khăn: Địch bắn trả điên cuồng. Các chiến sĩ bộc phá phải cắt từng lớp dây thép gai dưới làn đạn súng máy tầm thấp. Phan Đình Giót đã tự tay đánh đến quả bộc phá thứ 8, phá tan nhiều lớp rào để mở đường cho quân ta tiến vào.
Giai đoạn kịch tính: Bị thương vẫn không rời trận địa
Trong lúc đánh bộc phá, anh bị thương ở đùi nhưng không chịu về tuyến sau. Anh tự băng bó rồi tiếp tục bò lên. Khi quân ta tiến vào sát lô cốt chính, hỏa lực của địch từ các lỗ châu mai khạc đạn liên hồi, đỏ rực cả màn đêm.
Vết thương thứ hai: Anh bị một mảnh đạn bắn trúng vai, máu chảy rất nhiều, cánh tay yếu đi nhưng anh vẫn dùng tay còn lại để đẩy bộc phá.
Giây phút quyết định tại Lô cốt số 3
Lô cốt số 3 là lô cốt mẹ, cực kỳ kiên cố. Hỏa lực từ đây chặn đứng hoàn toàn mũi tiến công của Đại đội 58. Các chiến sĩ của ta hy sinh ngay trước cửa lô cốt vì không có góc khuất để ẩn nấp.
Tình thế: Hết bộc phá, súng tiểu liên của Giót cũng hết đạn.
Hành động: Phan Đình Giót nhìn thấy đồng đội đang nằm phơi mình dưới làn đạn. Với suy nghĩ duy nhất là phải dập tắt họng súng này để cứu anh em, anh đã dùng hết sức bình sinh, áp sát vách lô cốt, nâng cao thân mình rồi vươn người lao thẳng ngực vào lỗ châu mai.
Chi tiết xúc động: Khi anh lấp kín lỗ châu mai, họng súng máy của địch bị kẹt cứng bởi chính thân hình của anh. Tiếng súng bên trong lô cốt nghẹn lại, chỉ còn những tiếng nổ lục bục bên trong khối bê tông. Quân ta ngay lập tức chớp thời cơ, xông lên tiêu diệt toàn bộ quân địch trong lô cốt.
3. Những chi tiết đời thường về Phan Đình Giót
Người lính "lực điền": Đồng đội kể lại, Phan Đình Giót là người rất hiền lành, ít nói nhưng cực kỳ khỏe mạnh. Trong các đợt hành quân vượt đèo, anh thường mang vác giúp vũ khí, đạn dược cho những đồng chí yếu hơn.
Tấm lòng với nhân dân: Trước chiến dịch, trong những ngày đóng quân ở nhà dân, anh luôn dậy sớm gánh nước, chẻ củi giúp các gia đình. Anh được bà con vùng Tây Bắc coi như con em trong nhà.
Bức thư chưa kịp gửi: Người ta kể rằng trong túi áo của anh sau trận đánh vẫn còn một bức thư định gửi về cho gia đình, nhưng bức thư đã thấm đẫm máu của anh, không còn đọc rõ chữ.
4. Tầm ảnh hưởng của sự hy sinh
Hành động của Phan Đình Giót đã tạo ra một làn sóng thi đua trong toàn quân. Tiếp nối anh, trong chiến dịch Điện Biên Phủ còn có những tấm gương như:
Tô Vĩnh Diện: Lấy thân chèn pháo.
Bế Văn Đàn: Lấy vai làm giá súng.
Sự hy sinh của anh không chỉ là một hành động bộc phát, mà là kết quả của một quá trình rèn luyện ý chí sắt đá và tình đồng đội cao cả. Anh hy sinh khi mới 32 tuổi, để lại một tấm gương sáng ngời cho lịch sử quân đội Việt Nam.



