Cựu chiến binh

Câu chuyện thời hoa lửa : Vết Sẹo Không Quên Được Trong Ký Ức Nạn Đói

Ông được sinh ra năm 1939 năm nay ông đã ngoài 80 trí nhớ của ông  không còn được minh mẫn như trước nhưng sâu trong tâm trí ông vẫn không thể quên được một tuổi thơ lớn lên  những ngày chạy chân trần trên những con đường cát đất đỏ . Trà Vinh trong ký ức của ông  năm ấy là một thế giới đa sắc: màu vàng rực rỡ của những chiếc áo cà sa những vị sư màu xanh thẳm của những hàng dầu cổ thụ và màu nâu đỏ của phù sa sông Cổ Chiên. Ô

Vĩnh Long09/02/2026Đoàn phường Trà Vinh (Đoàn phường Trà Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu ai đó hỏi về một nơi vẫn giữ được nét thơ mộng, cổ kính giữa sự hiện đại của miền Tây Nam Bộ, câu trả lời chắc chắn là Trà Vinh. Được mệnh danh là "thành phố công viên" hay "thành phố trong rừng xanh", Trà Vinh không đón chào du khách bằng những tòa nhà cao tầng, mà bằng những con đường rợp bóng cây sao, dầu cổ thụ tuổi đời hàng thế kỷ. Đi dưới vòm lá xanh mát ấy, người ta như trút bỏ mọi lo toan, cảm nhận rõ rệt nhịp sống chậm rãi, bình yên. Trà Vinh mang một nét đẹp tâm linh, văn hóa đặc sắc với sự đan xen hài hòa của các dân tộc. Nơi đây sở hữu hàng trăm ngôi chùa Khmer độc đáo . Di tích danh thắng Ao Bà Om, với hồ nước phẳng lặng và hàng cổ thụ hàng trăm năm tuổi bao quanh, là điểm đến không thể bỏ qua, nơi mà vào đêm hội, những chiếc đèn hoa đăng lung linh soi bóng xuống mặt hồ, mang theo ước vọng bình yên. Không chỉ có cảnh quan, Trà Vinh còn quyến rũ du khách bằng du lịch cộng đồng tại Cồn Chim, Cồn Hô, nơi con người sống chan hòa với thiên nhiên và giữ trọn nét thật thà, mến khách. Đặc sản Trà Vinh là một trải nghiệm văn hóa ẩm thực khó quên với bún nước lèo đậm đà, bánh canh Bến Có, ……

Trà Vinh, với vẻ đẹp "xanh", "cổ kính" và "hiền hòa", không chỉ là một điểm dừng chân, mà là một nốt lặng đáng trân quý trong lòng mỗi người

Ông được sinh ra năm 1939 năm nay ông đã ngoài 80 trí nhớ của ông không còn được minh mẫn như trước nhưng sâu trong tâm trí ông vẫn không thể quên được một tuổi thơ lớn lên những ngày chạy chân trần trên những con đường cát đất đỏ . Trà Vinh trong ký ức của ông năm ấy là một thế giới đa sắc: màu vàng rực rỡ của những chiếc áo cà sa những vị sư màu xanh thẳm của những hàng dầu cổ thụ và màu nâu đỏ của phù sa sông Cổ Chiên. Ông lớn lên giữa tiếng nhạc ngũ âm rộn rã mỗi mùa lễ hội và những lời dạy của các vị sư già bên mái chùa Khmer, nơi sự lương thiện và lòng nhẫn nại được gieo mầm vào tâm trí ngay từ thuở lọt lòng. Ngoài những ký ức đẹp đẽ ấy vẫn còn đọng lại là những tiếng súng , tiếng nổ của bom đạn , những lúc phải sơ tán trong khi đang học tập , ông kể : năm đó đói lắm cháu ơi ! Cơm không có ăn có những ngày có cơm ăn đã là món ăn quý nhất rồi hồi đó đói chỉ có thể lụm vỏ cây khô , lá cây rừng cây chuối , khoai sống thậm chí là những con côn trùng hoặc đất sét , những cũng chẳng thể ăn no chỉ ăn để sống qua ngày . Đó là một vết sẹo lớn trên cơ thể của ông chẳng thể nào xoá được Ông từng chứng kiến cảnh những gia đình ly tán: người đi tập kết , người ở lại bám trụ. Chàng trai 20 tuổi khi ấy đã thấy những cuộc càn quét vào phum sóc, thấy màu áo nâu sòng của các vị sư sãi Khmer trộn lẫn với màu đất đỏ khi họ xuống đường đòi hòa bình , mặc dù ông đã già nhưng vẫn không thể nào quên được những tháng ngày gian khổ đó , Lịch sử đi qua đời ông không phải bằng những con số khô khan, mà bằng những biến động khắc nghiệt. Ở tuổi thanh xuân đẹp nhất, ông chứng kiến quê hương chìm trong khói lửa , nơi lằn ranh giữa sự sống và cái chết mỏng manh như hơi thở Ông đã thấy những hàng dừa bị mảnh bom xới nát, thấy những cuộc chia ly đẫm nước mắt, và cả những đêm dài thức trắng bảo vệ xóm làng . Giờ đây, ở tuổi 87, người đàn ông ấy thường ngồi bên hiên nhà, tay bưng chén trà nóng, mắt xa xăm nhìn về phía hàng sao già trước ngõ. Mỗi nếp nhăn trên vầng trán ông là một trang sử, mỗi vết đồi mồi trên đôi tay là một dấu tích của thời gian. Ông không chỉ là người chứng kiến lịch sử, ông chính là lịch sử của vùng đất này một sự kết nối bền bỉ giữa quá khứ hào hùng và tương lai rạng rỡ. Nhắc nhở cho chúng ta biết rằng phải trân trọng những gì bản thân chúng ta đang có phải biết trân quý cuộc sống hoà bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn