Thân nhân liệt sĩ, người có công

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: VẾT SẸO TRÊN ĐÔI BÀN TAY VÀ NGƯỜI BẠN ĐỜI NƠI THÀNH PHỐ SÔNG HÀN

Tiếp nối chiến công giữ mạch sóng trên đỉnh Đồng Sơn, câu chuyện kể về ngày đầu tiên tiến vào giải phóng Đà Nẵng của Ngô Văn Hùng. Đôi bàn tay phỏng rộp vì nén giữ đường ống nước làm mát máy phát năm xưa đã trở thành mối duyên nợ đưa ông gặp người nữ y sĩ quân y tại bệnh viện dã chiến.

Đắk Lắk17/09/2026Đoàn xã Hải Lựu (Đoàn xã Hải Lựu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: VẾT SẸO TRÊN ĐÔI BÀN TAY VÀ NGƯỜI BẠN ĐỜI NƠI THÀNH PHỐ SÔNG HÀN

Nhân chứng lịch sử: Ông Ngô Văn Hùng và Bà Nguyễn Thị Mai (Cựu y sĩ Quân y viện 17, Quân khu 5; hiện sống tại quận Hải Châu, TP. Đà Nẵng).

Mô tả câu chuyện:

Tiếp nối chiến công giữ mạch sóng trên đỉnh Đồng Sơn, câu chuyện kể về ngày đầu tiên tiến vào giải phóng Đà Nẵng của Ngô Văn Hùng. Đôi bàn tay phỏng rộp vì nén giữ đường ống nước làm mát máy phát năm xưa đã trở thành mối duyên nợ đưa ông gặp người nữ y sĩ quân y tại bệnh viện dã chiến.

Nội dung chi tiết câu chuyện:

Chiều ngày 29 tháng 3 năm 1975, thành phố Đà Nẵng ngập tràn cờ hoa ăn mừng chiến thắng. Khi các cánh quân tiến vào tiếp quản thành phố, Đại đội trưởng Ngô Văn Hùng mới được đồng đội đưa về Quân y viện 17 để điều trị chấn thương. Đôi bàn tay của ông khi ấy bị bỏng sâu, lớp da chai sần bong tróc và dính chặt vào những mảnh gạc dã chiến bó tạm.

Người trực tiếp rửa vết thương và chăm sóc cho Hùng là nữ y sĩ Nguyễn Thị Mai (khi ấy 20 tuổi). Nhìn đôi bàn tay biến dạng vì nhiệt của người chiến sĩ thông tin, chị Mai không khỏi xót xa. Chị cẩn thận từng chút một, dùng nước muối sinh lý làm mềm gạc để giảm bớt đau đỡn cho ông.

"Sao tay anh bị bỏng nặng thế này mà vẫn ráng chịu đựng suốt hai ngày đêm?" — Chị Mai vừa nhẹ nhàng xức thuốc vừa ngẩng đầu hỏi.

Hùng mỉm cười nhẫn nại, giọng nói còn thều thào vì mệt: "Tắt máy làm mát là mất sóng liên lạc của cả chiến dịch. Tay tôi có phỏng thì còn chữa được, chứ đứt liên lạc thì xương máu đồng đội phải đổ..."

Lời nói giản dị nhưng đầy khí phách ấy đã chạm đến trái tim người nữ y sĩ quân y. Trong suốt những ngày Hùng nằm viện, chị Mai luôn tận tình chăm sóc, thay băng và trò chuyện cùng ông. Đôi bàn tay chằng chịt vết sẹo của người lính thông tin dần bình phục dưới sự cứu chữa dịu dàng của người cô gái xứ Quảng.

Đến ngày Hùng xuất ngũ, hai người trao nhau lời hẹn thề và chính thức nên duyên vợ chồng, cùng nhau lập nghiệp tại thành phố bên bờ sông Hàn.

Nhiều thập kỷ trôi qua, vết sẹo bỏng trên đôi bàn tay ông Hùng vẫn còn hằn rõ. Mỗi lần nhìn đôi bàn tay ấy, bà Mai lại nắm chặt lấy tay chồng với tất cả sự trân trọng. Đôi bàn tay từng kiên cường giữ vững mạch máu thông tin trong giờ phút sinh tử của chiến dịch năm xưa, nay lại cùng nắm tay nhau bước qua những ngày tháng hòa bình êm đềm, viết nên câu chuyện tình đẹp đẽ vượt qua bão lửa c

hiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: VẾT SẸO TRÊN ĐÔI BÀN TAY VÀ NGƯỜI BẠN ĐỜI NƠI THÀNH PHỐ SÔNG HÀN | Câu chuyện thời hoa lửa