Bài viết

Câu chuyện thời hoa lửa : Vết Thương Thời Chiến

Thông tin nhân chứng : Phạm Văn Cự , sinh năm 1940 ( quê quán : thôn Văn Ông Đông , xã Đông Vinh , tỉnh Thái Bình nay là xã Bắc Đông Quan tỉnh Hưng Yên ) Quá trình cống hiến : ông tham gia nhập ngũ vào tháng 6 năm 1965 và đã từng tham gia vào chiến dịch phát xít Lào; không may bị thương gãy hai xương sườn do trúng đạn. Sau đó tiếp tục phục vụ trong lực lượng bộ đội xăng dầu tại miền Bắc.

Hưng Yên26/12/2025Phạm Đức Thắng Chi đoàn 10A3 (xã Đông Quan)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ những dòng kí ức một thời hoa lửa mà ông từng trải qua , chúng em đã vinh dự được lắng nghe những trang đời lịch sử một cách chân thực nhất bởi nhân chứng sống mang tên Phạm Văn Cự - người mang trên mình dấu tích của chiến tranh. Với giọng nói chậm rãi, trầm lắng, ông kể lại những năm tháng tuổi trẻ của mình gắn liền với chiến tranh, gian khổ nhưng đầy lý tưởng và niềm tin . Theo lời kể Ông tên Phạm Văn Cự sinh năm 1940, trưởng thành trong những năm đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn liền với những câu chuyện mất mát, chia ly và tinh thần yêu nước được hun đúc từ gia đình, làng xóm. Khi Tổ quốc cần, ông đã không ngần ngại gác lại cuộc sống riêng, lên đường nhập ngũ vào tháng 6 năm 1965, mang theo niềm tin giản dị nhưng vững chắc vào con đường cách mạng.

Trong thời gian quân ngũ, ông đã được điều động tham gia chiến dịch phát xít Lào (1965-1973) – một chiến dịch quan trọng thể hiện tình đoàn kết chiến đấu giữa quân đội Việt Nam và nhân dân Lào anh em. Theo lời ông kể, năm 1965 ông được điều động về Sư đoàn 308, một đơn vị chủ lực của Quân đội Nhân dân Việt Nam, nơi ông trực tiếp tham gia vào những nhiệm vụ chiến đấu đầy gian khổ. Được biết chiến trường Lào khi ấy vô cùng khốc liệt : địa hình rừng núi hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, thiếu thốn lương thực, thuốc men, trong khi kẻ thù liên tục càn quét bằng hỏa lực mạnh.

Giữa hoàn cảnh ấy, người lính không chỉ phải đối mặt với bom đạn mà còn phải chiến thắng chính sự mệt mỏi, đói rét và nỗi nhớ quê hương tại nơi đất khách quê người . Tuy vậy nhưng ý chí vững vàng của ông và các đồng đội vẫn luôn sục sôi mang tinh thần quả cảm của người lính cách mạng. Tháng 8 năm 1967 không may trong một trận chiến ác liệt, khi đang làm nhiệm vụ theo đơn vị, ông Phạm Văn Cự không may bị trúng đạn, gây gãy hai xương sườn ( đến nay vẫn còn di chứng). Vết thương khiến ông đau đớn và mất nhiều sức lực, nhưng điều khiến ông day dứt nhất không phải là nỗi đau thể xác, mà là việc chưa thể tiếp tục sát cánh cùng đồng đội nơi tuyến đầu. Sau khi được sơ cứu và điều trị, ông luôn canh cánh trong lòng trách nhiệm của người lính đối với nhiệm vụ chung. Do ảnh hưởng của vết thương, ông được tổ chức sắp xếp chuyển công tác về lực lượng bộ đội xăng dầu tại miền Bắc (1967-1975).

Tại đây, ông tiếp tục một mặt trận khác – thầm lặng nhưng không kém phần quan trọng. Công việc vận chuyển, bảo quản và cung cấp xăng dầu cho chiến trường đòi hỏi sự chính xác, bền bỉ và tinh thần trách nhiệm cao, bởi mỗi giọt nhiên liệu đều góp phần duy trì sức mạnh cho tiền tuyến. Trong những chuyến công tác âm thầm ấy, ông vẫn coi mình là một người lính đang chiến đấu, chỉ khác là không còn trực tiếp cầm súng. Cuộc đời kháng chiến của ông Phạm Văn Cự là minh chứng tiêu biểu cho hình ảnh người lính cách mạng: sẵn sàng xông pha khi Tổ quốc gọi tên, kiên cường vượt qua thương tích và lặng lẽ cống hiến ở bất cứ vị trí nào được giao. Những đóng góp của ông, dù nơi chiến trường hay hậu phương, đều góp phần làm nên thắng lợi chung của dân tộc.

Qua câu chuyện và những lời kể chân thực của ông, em nhận ra rằng chiến tranh không chỉ là những trang sử được ghi lại trong sách vở, mà còn là sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người bình dị. Ý chí kiên cường, tinh thần vượt khó và trách nhiệm của người lính mà ông cùng đồng đội đã gìn giữ trở thành bài học sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay. Câu chuyện nhắc nhở chúng em phải biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng, nỗ lực học tập và rèn luyện để xứng đáng với những đóng góp to lớn của thế hệ cha anh đi trước.

Chú thích: Ảnh ông Phạm Văn Cự ngày nay

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện thời hoa lửa : Vết Thương Thời Chiến | Câu chuyện thời hoa lửa