Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện Thời Hoa Lửa - viết về người con gái Ly

Năm 1971, giữa những tháng ngày chiến tranh chống Mỹ ác liệt, xã Tân Phượng nhỏ bé vẫn sáng đèn trong những khu hầm chữ A. Trên mảnh đất ấy có Ly, cô gái 18 tuổi vừa tốt nghiệp cấp ba. Ly không vào đại học như bạn bè cùng trang lứa, cô xung phong vào đội thanh niên xung phong của tỉnh. Ly cắt tóc ngắn, khoác lên mình bộ áo nâu đã sờn, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực như hai vì sao – ánh sáng mà đồng đội bảo là “thứ không bom đạn nào dập tắt được”.

Đồng Nai28/01/2026Nguyễn Đình yên (Đoàn xã Xuân Bắc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, giữa những tháng ngày chiến tranh chống Mỹ ác liệt, xã Tân Phượng nhỏ bé vẫn sáng đèn trong những khu hầm chữ A. Trên mảnh đất ấy có Ly, cô gái 18 tuổi vừa tốt nghiệp cấp ba. Ly không vào đại học như bạn bè cùng trang lứa, cô xung phong vào đội thanh niên xung phong của tỉnh. Ly cắt tóc ngắn, khoác lên mình bộ áo nâu đã sờn, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực như hai vì sao – ánh sáng mà đồng đội bảo là “thứ không bom đạn nào dập tắt được”.

Ngày đầu ra mặt đường Trường Sơn, Ly sợ lắm. Tiếng máy bay gào thét, đất rung chuyển mỗi lần bom rơi. Nhưng khi nhìn thấy những người lính vận tải chạy trong mưa bom để kịp đưa hàng ra tiền tuyến, cô hiểu rằng mình không cho phép bản thân yếu đuối. Cô lao vào xúc đất, san đường, mở lối cho xe đi, bàn tay phồng rộp, lưng áo thấm đầy mồ hôi và bụi đỏ Trường Sơn.

Trong đội của Ly có Hùng, một chiến sĩ công binh trẻ tuổi, hay cười, hay trêu chọc nhưng lúc nào cũng làm việc giỏi nhất. Những lúc trời yên, Hùng hay lấy mảnh tre khắc tên Ly lên, rồi bảo: “Để mai này hòa bình, tớ tặng cậu cái vòng tay bằng tre này, gọi là kỷ niệm của thời hoa lửa.”

Ly cười, nhưng trong lòng lại thương nhiều hơn. Cái thương của một cô gái biết rằng mỗi lần đánh lớn, tỷ lệ sống sót chẳng ai dám nói trước.

Một đêm tháng tám, cả đội nhận nhiệm vụ mở đường mới sau khi máy bay địch đánh sập cầu. Đêm ấy trời tối như mực, sương rơi lạnh buốt, tiếng pháo sáng giặc chói lóa cả núi rừng. Khi cả đội đang dọn được nửa đoạn đường thì bom bi nổ. Tất cả chạy tản ra, nhưng Ly loạng choạng vấp phải đá. Hùng thấy thế liền lao tới kéo cô, đưa vào hố tránh bom.

Tiếng nổ vang lên, đất đá trùm xuống. Khi khói bụi tan dần, Ly vẫn sống… nhưng Hùng thì không. Cậu nằm im, nụ cười quen thuộc dừng lại giữa chiến trường. Bên cạnh cậu là mảnh tre khắc dở chữ “Ly” chưa kịp hoàn thành.

Ly ôm mảnh tre vào ngực, nước mắt hòa vào đất đỏ. Cô hiểu rằng, có những điều dở dang mãi mãi chẳng thể hoàn thành trong thời hoa lửa.

Sau chiến tranh, Ly trở về quê, trở thành cô giáo dạy văn ở trường làng. Trên bàn làm việc của cô vẫn có mảnh tre năm nào. Mỗi khi nhìn vào nó, Ly lại nhớ đến tuổi trẻ kiêu hãnh của mình, nhớ đến những con người đã ngã xuống mà chưa kịp nói lời yêu thương.

Cô thường kể cho học trò:
“Thời hoa lửa không chỉ có bom đạn. Nó có cả tình người, lòng dũng cảm, có những vì sao, dù ở giữa đêm đen nhất, vẫn không bao giờ tắt.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn