Bài viết

Câu chuyện Thời hoa lửa viết về ông: Phạm Ngọc Nguyên

Hưng Yên14/12/2025Nguyễn Thị Hân (trường tiểu học Thuỵ Xuân xã Đông Thuỵ Anh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những chiều mùa thu, khi gió thổi nhẹ qua mái hiên và ánh nắng cuối ngày rọi vàng thềm sân, em thường ngồi bên cạnh ông nội để nghe ông kể chuyện. Ông nội em hay kể về những ngày còn chăn trâu, chuyện đánh giặc, chuyện đường khói lửa quay về quê hương sau hoà bình. Nhưng một câu chuyện mà mỗi lần nghe, trái tim em thắt lại đầy thương nhớ, đó là chuyện về ông Phạm Ngọc Nguyên – ông là anh họ và cũng là liệt sĩ trong gia đình họ nội em, một người anh hùng cách mạng đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ông đã ra đi mãi mãi ở tuổi 29 trong thời hoa lửa của dân tộc. Ông nội bảo: “Thời ấy, đất nước còn chìm trong bom đạn, ở đâu cũng là chiến trường.” Khắp nơi chỉ nghe tiếng bom, đạn, khói lửa bao trùm cả bầu trời. Người dân sống chen chúc giữa hiếm nguy, thiếu thốn, chỉ mong sao đất nước mau hòa bình. Trong hoàn cảnh ấy, có rất nhiều chiến sĩ trẻ, những thanh niên xung phong đã đứng lên cầm súng bảo vệ Tổ quốc; ông Phạm Ngọc Nguyên cũng chính là một trong những người gắn bó như thế. Ngày trẻ hồi ấy, ông đã giày luyện ý chí, hun đúc cho mình một người lính cách mạng kiên cường, dũng cảm. Dòng máu của người chiến sĩ ấy chảy trong trái tim ông Nguyên, khiến ông luôn mang trong lòng khát khao cống hiến. Ông nội kể: “Thằng Nguyên hồi đó ngoan lắm. Nó hiền nhưng lại mạnh mẽ, gan lì. Ông luôn nói với nó: “Đất nước mình còn khổ quá. Lớn lên, con sẽ đi đánh giặc để quê hương được bình yên”

Rồi ông lớn lên đúng vào năm tháng ác liệt nhất. Khi vừa 23 tuổi, ông xung phong ra chiến trường. Gia đình ai cũng lo, nhưng cũng tự hào. Trước ngày lên đường, ông ôm lấy cha mẹ và nói: “Con đi bố mẹ ạ, con quyết bảo vệ quê mình.” Đó là lần cuối cùng bà nội được nhìn nó khoác lên mình bộ áo con đường cách mạng. Không ai ngờ, năm đó cũng là lần cuối của cả nhà nhìn thấy ông.

Một điều khiến em luôn day dứt mỗi khi nghe chuyện trong gia đình, đó là bút tích bức ảnh cùng lá thư ông để lại cho mẹ. Thời ấy bom rơi đạn nổ liên miên, nhưng mỗi lần chiến tranh tạm lắng, đơn vị ông lại gửi thư về cho gia đình. Chỉ trong lá thư cuối ấy, ông nói về những người bạn thân đã mất, nói về một buổi hi sinh của anh ở “Đảng bộ cao”, rằng anh sẵn sàng làm con người cuối hiến mình cho đồng đội. Ông nội em vẫn nhớ rõ lời dặn dò của ông Nguyên trước khi hi sinh rằng: “Con chỉ tiếc nhất là chưa kịp mang hoa bình về cho nhà mình.”

Ra chiến trường, ông Nguyên tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Dù không còn ảnh, không còn kỉ vật, những tấm huân chương và tấm bằng Anh Hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân mà Nhà nước truy tặng cho ông lại như là phần nào của đời chiến đấu của ông. Ông nội nói rằng, ông Nguyên rất giản dị, luôn xông vào nơi nguy hiểm, nơi bom rơi đạn xối. Có lần, cả đơn vị còn sót lại thoát chết bom phục kích, nhưng lại bị thương nặng ở chân. Với thương cháu lành, ông vẫn xin trở lại chiến trường để đồng đội bớt gánh nặng.

Đến khi 29 tuổi – Cái tuổi mà nhiều người đang mơ ước về một gia đình nhỏ, một bữa cơm ấm, một tương lai dài phía trước – thì ông Nguyên đã gửi trọn thời trẻ của mình vào đất mẹ. Tin ông hy sinh suốt bao năm như một nhát dao cứa vào lòng người thân. Cha ông Phạm Ngọc Nguyên – người con làm cách mạng có đôi mắt kiên cường ấy ngồi lặng trước hiên nhà, nhìn ra con đường đất đỏ – nơi người con cả của gia đình ông từng ra đi – mà đôi vai ông run lên vì nỗi đau quá lớn.

Bao lần gia đình cố gắng đi tìm hiểu và hỏi thăm đồng đội cũ… nhưng chỉ tìm được câu chuyện về ông chứ không thể tìm được nơi ông đang yên nghỉ. “Đơn vị nó chỉ có tấm bằng tổ quốc ghi công và một bằng khen khác mà ông nội giữ lại và òa nấc mỗi lần nhớ tới nó.” – ông nội nói trong sự nghẹn ngào.

“Vì hy có lẽ vì không có một phần phỏng có án nào còn sót lại; nên ông Nguyên lại trở thành hình ảnh trong tâm trí như hôm nay.” Em chưa hề gặp ông, nhưng mỗi lần nghe bà nội kể chuyện, em lại thấy ông hiện lên, trẻ trung như tiếp tục ngoảnh lại nói với anh một kỉ niệm, khuôn mặt hiền hậu, chiếc ba lô rộn vai và đôi dép cao su in dấu chân trên những con đường rừng bom đạn.

Em nhớ ông đi giữa rừng Trường Sơn xanh ngắt, hiệp vẽ kéo năm vạn tên những lần leo núi. Ông cùng đồng đội băng qua con suối, vượt qua dốc, có khi phải nằm ép sát dưới những tán cây tránh bom đạn. Nhưng trên hành quân trong con đường rậm rạp, chỉ có anh trong và hơi thở cách. Dẫu đi mãi, dẫu vất vả là thế, ông vẫn giữ nụ cười và tin vào một ngày đất nước hòa bình.

Em từng hỏi: Có phải vì đất nước hòa bình ông mới chọn hy sinh không? Chỉ tiếc rằng ông không thể về với gia đình thôi. Nhưng sự hi sinh ấy có lẽ trở thành niềm tự hào cho cuộc sống yên ắng hôm nay. Ông đã gửi thời thanh xuân vào tổ quốc? Tổ quốc yên bình có những mùa lúa vàng, những tiếng cười trẻ thơ của ngày hôm nay.

Nhiều lúc em tự hỏi: Liệu ông Nguyên có biết rằng dù không có hình ảnh nào nhưng ông vẫn mãi tồn tại trong trái tim con cháu? Có lẽ ông sẽ mỉm cười, bởi điều quan trọng không phải là một tấm ảnh, mà là tình yêu thương, sự biết ơn và niềm tự hào mà gia đình em luôn dành cho ông.

Bởi mỗi lần thắp nén hương lên bàn thờ em luôn cảm nhận được sự hiện diện của ông – như một ngọn lửa nhỏ ấm áp giữa ngày bình yên. Ngọn lửa ấy là tình thân của” thời hoa lửa”, hào hùng kiên cường nhưng thật mạnh mẽ

Ngày hôm nay, khi viết câu chuyện này, em muốn gửi lời chúc sức khỏe tới ông-người anh hùng trẻ tuổi đã hy sinh cả tuổi trẻ để bảo vệ Tổ Quốc. Dù không có tấm ảnh nào để ghi nhớ, nhưng ông vẫn là bức chân dung đẹp nhất trong lòng gia đình em, sẽ còn sống mai trong những thế hệ sau

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn