Anh hùng Lao động

🔥 CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VÕ QUÝ HUÂN – NGƯỜI ĐẶT NHỮNG VIÊN GẠCH ĐẦU TIÊN CHO NGÀNH LUYỆN KIM

🌿 CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – VÕ QUÝ HUÂN Võ Quý Huân là kỹ sư luyện kim đã đem kiến thức về phục vụ kháng chiến, góp phần xây dựng cơ sở công nghiệp và sản xuất gang trong điều kiện thiếu thốn. Câu chuyện nhắc thế hệ trẻ về giá trị của tri thức, chuyên môn và tinh thần đem kiến thức phục vụ đất nước.

Bắc Ninh26/08/2026Xã Mậu Duệ (Đoàn xã Mậu Duệ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người góp sức cho kháng chiến bằng vũ khí.

Nhưng để làm ra những sản phẩm phục vụ kháng chiến, đất nước còn cần những ngành công nghiệp nền tảng.

Võ Quý Huân là một trong những người đã dành kiến thức của mình cho công việc ấy.

Sinh năm 1912 tại Thanh Chương, Nghệ An, ông vừa học vừa làm và đạt ba bằng kỹ sư về cơ điện, đúc - luyện kim và kỹ nghệ. Sau nhiều năm học tập, làm việc tại Pháp, năm 1946 ông trở về nước theo lời mời của Chủ tịch Hồ Chí Minh để tham gia kháng chiến, kiến quốc.

TỪ KỸ SƯ LUYỆN KIM ĐẾN NGƯỜI XÂY DỰNG CƠ SỞ SẢN XUẤT

Khi trở về Việt Nam, Võ Quý Huân được giao nhiệm vụ liên quan đến công nghiệp và luyện kim.

Trong hoàn cảnh đất nước vừa bước vào kháng chiến, máy móc, nguyên vật liệu và cơ sở sản xuất đều thiếu thốn.

Nhưng yêu cầu đặt ra rất rõ:

Muốn tự chủ trong sản xuất, phải từng bước tạo ra được những vật liệu cơ bản trong nước.

Võ Quý Huân đã dành kiến thức chuyên môn của mình cho nhiệm vụ đó.

MỘT MẺ GANG GIỮA THỜI KHÁNG CHIẾN

Năm 1948, dưới sự chỉ đạo của Võ Quý Huân, mẻ gang đầu tiên từ quặng sắt tại mỏ Nghệ An được sản xuất thành công. Theo Báo Quân đội nhân dân, những lô lựu đạn được sản xuất bằng gang dưới sự chỉ đạo của ông đã được đưa ra chiến trường.

Đây là một câu chuyện rất khác về kháng chiến.

Không phải một trận đánh.

Không phải một chiến công trên chiến trường.

Mà là câu chuyện về một người kỹ sư tìm cách tạo ra nguyên liệu để phục vụ sản xuất trong điều kiện chiến tranh.

KHI TRI THỨC TRỞ THÀNH SỨC MẠNH

Điều đáng chú ý ở Võ Quý Huân không chỉ là một mẻ gang.

Đó là cách ông sử dụng kiến thức được đào tạo ở nước ngoài để giải quyết những vấn đề rất cụ thể của đất nước.

Thiếu nguyên liệu thì tìm cách tận dụng nguồn tài nguyên trong nước.

Thiếu cơ sở sản xuất thì từng bước xây dựng.

Thiếu nhân lực kỹ thuật thì chú trọng đào tạo người làm nghề.

Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ghi nhận ông là một kỹ sư có nhiều đóng góp trong các lĩnh vực công nghiệp, giáo dục và đào tạo, với tinh thần tận tâm phục vụ đất nước.

MỘT CÁCH CỐNG HIẾN KHÔNG ỒN ÀO

Võ Quý Huân cho chúng ta thấy một khía cạnh khác của thế hệ trí thức thời kháng chiến.

Họ không chỉ mang bằng cấp trở về.

Họ mang kiến thức, kinh nghiệm và năng lực chuyên môn về để giải quyết những vấn đề mà đất nước đang thiếu.

Từ luyện kim, cơ khí đến xây dựng cơ sở sản xuất, những công việc ấy góp phần tạo nền tảng cho quá trình tự chủ về kỹ thuật và công nghiệp.

🌱 CÂU CHUYỆN DÀNH CHO TUỔI TRẺ HÔM NAY

Ngày nay, điều kiện học tập và nghiên cứu đã khác rất nhiều.

Nhưng câu chuyện của Võ Quý Huân vẫn đặt ra một câu hỏi:

Sau khi có kiến thức, chúng ta sẽ sử dụng kiến thức ấy như thế nào?

Học để có bằng cấp là một mục tiêu.

Nhưng học để giải quyết vấn đề thực tế, phục vụ cộng đồng và đóng góp cho quê hương lại là một giá trị lớn hơn.

Mỗi người trẻ có thể có một chuyên môn khác nhau.

Nhưng tri thức chỉ thực sự tạo ra giá trị khi được biến thành hành động.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn