Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

🔥 CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VÕ SỞ – NHỮNG TRẬN CHIẾN KHÔNG CHỈ CÓ BOM ĐẠN

Thiếu tướng Võ Sở có nhiều năm chiến đấu trên tuyến Trường Sơn, nơi người lính không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn với sốt rét, thiếu thuốc và thiếu lương thực. Câu chuyện của ông nhắc thế hệ hôm nay về tình đồng đội, sự sẻ chia và trách nhiệm không quên những người đã hy sinh trong những năm tháng chiến tranh.

An Giang24/08/2026Xã Mậu Duệ (Đoàn xã Mậu Duệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi nhắc đến chiến trường Trường Sơn, người ta thường nhớ đến những trận bom, những đoàn xe vận tải và những cung đường giữa núi rừng.

Nhưng với những người từng sống và chiến đấu ở đó, còn có một cuộc chiến khác âm thầm hơn:

Cuộc chiến chống sốt rét, đói khát và những điều kiện khắc nghiệt của núi rừng.

Thiếu tướng Võ Sở là một trong những người đã trải qua những năm tháng như thế.

Ông quê ở Đức Phổ, Quảng Ngãi, nhập ngũ năm 1947 và có 47 năm trong quân ngũ. Trong đó, ông có hơn 10 năm sống và chiến đấu trên tuyến Trường Sơn.

MÙA MƯA NĂM 1966

Năm 1966, Võ Sở được biệt phái vào Binh trạm 6, nằm sâu trên đất Nam Lào.

Tại đây, ông chứng kiến một tình trạng đặc biệt nghiêm trọng:

Gần như toàn bộ quân số của Binh trạm bị sốt rét.

Thuốc quân y không kịp đưa vào.

Lương thực, thực phẩm cũng thiếu thốn.

Trong hoàn cảnh ấy, quân y của Binh trạm phải sử dụng những viên thuốc cuối cùng để điều trị cho bộ đội.

Theo lời kể của Thiếu tướng Võ Sở được Báo Quân đội nhân dân đăng tải, tình trạng thiếu thuốc, thiếu gạo và sốt rét kéo dài đã khiến gần 50 cán bộ, chiến sĩ của Binh trạm 6 hy sinh.

Đó là một mất mát mà nhiều năm sau ông vẫn không thể quên.

MỘT CUỘC CHIẾN THẦM LẶNG

Điều đáng chú ý là những người lính Trường Sơn khi ấy không chỉ phải đối mặt với máy bay và bom đạn.

Họ còn phải chống lại bệnh tật.

Trong rừng sâu, điều kiện ăn ở thiếu thốn, việc vận chuyển thuốc men gặp rất nhiều khó khăn.

Một viên thuốc có thể phải vượt qua cả một chặng đường dài mới đến được nơi người bệnh đang cần.

Một chuyến hàng chậm trễ có thể ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe của cả đơn vị.

Vì vậy, bảo đảm quân y, lương thực và sức khỏe cho bộ đội cũng là một nhiệm vụ quan trọng trên tuyến đường chiến lược.

ĐIỀU VÕ SỞ KHÔNG QUÊN

Sau nhiều năm chiến đấu, điều còn đọng lại trong Võ Sở không chỉ là những trận đánh.

Ông thường nhắc về đồng đội.

Những người đã cùng ông đi qua những cánh rừng.

Những người đã hy sinh vì bom đạn.

Và cả những người đã mất vì bệnh tật, thiếu thốn.

Chính những ký ức ấy trở thành động lực để sau khi rời quân ngũ, ông tiếp tục gắn bó với công tác nghĩa tình đồng đội.

Ông cùng các cựu chiến binh Trường Sơn tham gia xây dựng tổ chức Hội Truyền thống Trường Sơn - Đường Hồ Chí Minh Việt Nam.

Hoạt động của Hội tập trung vào hai chương trình lớn là “Truyền thống” và “Tình nghĩa”, trong đó có các hoạt động giúp đỡ đồng đội gặp khó khăn, xây dựng các công trình và gìn giữ những giá trị lịch sử của Trường Sơn.

MỘT CUỘC ĐỜI KHÔNG QUÊN ĐỒNG ĐỘI

Có một chi tiết rất xúc động trong câu chuyện của Võ Sở.

Năm 1975, trên đường cùng Bộ đội Trường Sơn tiến vào phía Nam, ông được phép trở về quê Quảng Ngãi tìm mẹ sau 20 năm xa cách.

Ông đã gặp lại mẹ vào những ngày đất nước đang tiến tới ngày thống nhất.

Sau cuộc đoàn tụ ấy, ông càng nghĩ nhiều hơn về những đồng đội không có cơ hội trở về với gia đình.

Vì vậy, khi rời quân ngũ, ông tiếp tục dành thời gian cho những hoạt động nghĩa tình, tìm kiếm, kết nối và giúp đỡ đồng đội cũ.

CÂU CHUYỆN DÀNH CHO TUỔI TRẺ HÔM NAY

Câu chuyện về Võ Sở cho chúng ta thấy rằng chiến tranh không chỉ được tạo nên bởi những trận đánh.

Phía sau mỗi tuyến đường còn có những người làm công tác hậu cần.

Có người chăm sóc thương bệnh binh.

Có người chống chọi với bệnh tật.

Có người âm thầm giữ cho đồng đội có thể tiếp tục nhiệm vụ.

Và sau chiến tranh, những người còn sống lại tiếp tục mang theo ký ức về những người đã nằm lại.

Ngày hôm nay, thế hệ trẻ không còn phải trải qua những hoàn cảnh ấy.

Nhưng tinh thần biết trân trọng đồng đội, sống có trách nhiệm và không quên những người đã cùng mình đi qua khó khăn vẫn là một giá trị đáng được tiếp nối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn