Bài viết

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – VÕ THỊ SÁU

Võ Thị Sáu tham gia cách mạng từ sớm, bị quân Pháp bắt giữ và tuyên án tử hình khi chưa tròn 18 tuổi. Tại pháp trường Côn Đảo, chị hiên ngang từ chối bịt mắt, giữ vững khí tiết và hát vang bài Tiến quân ca trước họng súng kẻ thù. Hình ảnh chị với đóa hoa cài mái tóc đã trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần lạc quan và lòng yêu nước nồng nàn.

Gia Lai26/06/2026Chi đoàn khu phố 18 (Đoàn phường Quy Nhơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc, hình ảnh người thiếu nữ đất Đỏ – Võ Thị Sáu – hiện lên như một đóa hoa lửa rực cháy, không bao giờ lụi tàn. Câu chuyện về chị không chỉ là một trang sử về lòng dũng cảm mà còn là bản anh hùng ca về đức hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam.

Sinh ra tại vùng quê Đất Đỏ, Bà Rịa, chị Sáu tham gia hoạt động cách mạng từ năm 14 tuổi với vai trò liên lạc và diệt ác ôn. Sau một trận đánh không thành, chị bị quân Pháp bắt giữ. Dù bị tra tấn dã man qua nhiều nhà tù từ Đất Đỏ đến Chí Hòa, người con gái ấy vẫn không một lời khuất phục. Thực dân Pháp, bất chấp dư luận và luật pháp (khi ấy chị chưa đủ tuổi thành niên), đã quyết định đưa chị ra Côn Đảo để hành quyết nhằm răn đe phong trào cách mạng.

Buổi sáng ngày 23/01/1952, khi hừng đông vừa hé rạng trên biển Côn Đảo, cũng là lúc chị Sáu bị dẫn đi hành hình. Trước cái chết cận kề, chị không hề run sợ. Hình ảnh chị bước đi giữa hai hàng lính, tay ngắt một đóa hoa tươi cài lên mái tóc đã trở thành một biểu tượng bất hủ.

Khi viên cố đạo bảo: "Con hãy để cha rửa tội cho con", chị đã khảng khái đáp lại: "Tôi không có tội. Chỉ có những kẻ sắp giết tôi đây mới là những người có tội". Tại bãi bắn Hàng Dương, khi tên đội thi hành án muốn bịt mắt chị bằng chiếc khăn đen, chị đã quyết liệt từ chối và yêu cầu: "Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!".

Giữa không gian tĩnh lặng của pháp trường, tiếng hát bài "Tiến quân ca" của chị cất lên trong trẻo, át cả tiếng xiềng xích và tiếng súng. Khi loạt đạn vang lên, người con gái ấy ngã xuống trên mảnh đất quê hương, nhưng tinh thần của chị đã hóa thành "hoa lửa", soi sáng cho con đường đấu tranh của bao thế hệ thanh niên sau này.

Võ Thị Sáu không chỉ là một liệt sĩ, chị đã trở thành một huyền thoại, một vị "nữ thần" trong tâm linh người dân Côn Đảo. Câu chuyện về chị nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình và sức mạnh của một niềm tin sắt đá vào lý tưởng tự do. Chị ra đi ở tuổi thanh xuân đẹp nhất, nhưng tên tuổi chị vẫn mãi gắn liền với sắc trắng tinh khôi của loài hoa Lê-ma-gây trong tâm tưởng mỗi người dân Việt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn