Anh hùng Lực lượng vũ trang

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA VÕ THỊ SÁU

Hưng Yên03/12/2025Lê Khánh Ly (Báo tin tức/TTXVN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Làng Phước Thọ, huyện Đất Đỏ , tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu , mùa hè năm 1949. Buổi sáng sớm, sương mai còn đọng trên từng chiếc lá tre , lấp lánh dưới ánh nắng nhạt vàng như những giọt pha lê. Con đường đất đỏ còn ướt sương ,từng hạt bụi đất nhảy lên theo mỗi bước chân. Tiếng chim rải rác hót vang, tiếng gà gáy xa xa, tiếng lá xao xạc theo gió …tất cả như im lặng để nhường chỗ cho nỗi căm thù và quyết tâm cháy bỏng của những con người đang sống giữa thời kì khói lửa . Giữa bầu không khí ấy, Võ Thị Sáu – một cô gái chưa tròn mười chín tuổi nhỏ nhắn , nhưng ánh mắt rực lửa- đã bước đi trên con đường đất đỏ quen thuộc , chuẩn bị cho những ngày tháng mà tuổi trẻ sẽ trở thành huyền thoại.

Ngày từ những năm tháng thơ ấu , Võ Thị Sáu đã bộc lộ sự gan dạ khác thường . Khi nhìn thấy lính Pháp tuần tra khắp làng , đe dọa và áp bức bà con, cô lặng lẽ theo dõi, học cách né tránh, quan sát từng cử chỉ, từng bước đi của kẻ thù. Ánh mắt cô dõi theo chúng, trong lòng nảy sinh niềm căm thù sâu sắc. Từ những quan sát ấy, Sáu hình thành trong tim một lời thề:

“ Nếu không chiến đấu bây giờ, tự do của dân sẽ chỉ còn là giấc mơ.”

Khi tuổi trưởng thành vừa chớm, Võ Thị Sáu gia nhập phong trào cách mạng. Những đêm tối, dưới ánh trăng mờ, cô lén lút mang vũ khí, chuyển thư từ và tiếp tế lương thực cho đồng đội. Tiếng bước chân nhẹ trên nền đất ẩm, tiếng lá xào xạc, tiếng gió thổi qua mái lá – tất cả hòa cùng nhịp tim dồn dập, nhắc nhở rằng mỗi giây phút đều là sinh mệnh. Sáu học cách biến sợ hãi thành sức mạnh, biến nguy hiểm thành quyết tâm, luôn thầm nhủ:

“Từng bước đi này là sống còn. Từng giây phút này là cho đồng đội, cho dân tộc.”

Vào tháng 5 năm 1949, Sáu cùng đồng đội phục kích đồn lính Pháp tại cánh đồng cách làng khoảng ba cây số. Khói sung bốc lên mù mịt, tiếng la hét, tiếng đạn rít qua tai vang vọng khắp bầu trời. Sáu đứng giữa trận địa, mắt dõi theo từng bước di chuyển của đồng đội, giọng hô vang:

“ Cố lên các anh, đừng để chúng chiếm lại cánh đồng này!”

Những bước chân vội vàng qua bụi cỏ, ánh mắt kiên định, tay cầm vũ khí chắc chắn, Sáu lao tới khi một chiến sĩ bị thương. Cô cầm tay, trấn an:

“Đừng sợ, tôi ở đây. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Khói sung còn vương quanh mặt, mùi thuốc súng nồng nặc hòa với mùi đất ẩm, khiến mọi giác quan căng lên từng cơn. Trong khoảnh khắc ấy, Sáu cảm nhận rõ nhịp tim của mình, hơi thở của đồng đội, sự run rẩy của người bị thương. Mỗi hành động , mỗi lời nói đều chứa đựng sức mạnh tinh thần để truyền cảm hứng cho những người xung quanh.

Ngày 13 tháng 1 năm 1950, trong một nhiệm vụ ném lựu đạn vào kho đạn địch gần ấp Tân Bình, Sáu bị thực dân Pháp bắt. Trời nắng gay gắt, tiếng bước chân lính vang lên trong sân nhà, mùi khói thuốc súng thoảng qua không gian. Dù bị bắt, Sáu vẫn giữ vựng tinh thần, thốt lên với giọng chắc nịch:

“ Các người không thể khuất phục lòng yêu nước của tôi.”

Những ngày tiếp theo trong nhà tù Côn Đảo, không gian trở nên ngột ngạt đến nghẹn thở. Tiếng xích sắt leng keng, tiếng lính tuần hành, tiếng gỗ kêu cọt kẹt, mùi hầm tối nồng nặc… Sáu ngồi co ro trong góc phòng, ánh mắt hướng ra cửa sổ nhỏ, miệng lẩm nhẩm:

“Dù có phải chết, lòng ta vẫn hướng về tự do. Đồng bào hãy yên lòng, chúng ta sẽ chiến thắng.”

Mỗi ngày trong tù là một thử thách của tinh thần. Sáu chứng kiến tiếng la hét của những người cùng ngục, nghe từng bước chân lính vang vọng trên nền gạch lạnh, cảm nhận mùi khói đốt từ bếp nhỏ và hơi người ẩm ướt trong phòng giam. Nhưng cô vẫn hát nhỏ những câu hát cổ động cách mạng, âm thanh yếu ớt nhưng đầy ý chí, để xoa dịu nỗi sợ hãi của chính mình và của đồng đội.

Ngày 23 tháng 1 năm 1950, trời vẫn còn sương mờ, ánh sáng bình minh nhuộn vàng đoạn đầu đài. Sáu bước lên với dáng người nhỏ nhắn nhưng kiên định, tay siết chặt sợi dây tội nghiệp nhưng lòng rực lửa. Gió sớm thổi qua, lá tre rì rào, tiếng chim hót vội vã như tiễn bước cô. Trước khi chấp nhận số phận, Sáu thốt lên lời cuối cùng:

“Tôi nguyện chết cho Tổ Quốc, cho đồng bào! Hãy nhớ rằng, tự do không bao giờ có giá rẻ.”

Tuổi trẻ của Võ Thị Sáu đã kết tinh trong những ngày gian khổ, trong từng bước chân trên cánh đồng, nhiệm vụ nguy hiểm, từng ánh mắt trao đổi với đồng đội. Cô ra đi, để lại trong tâm trí mọi người hình ảnh bất tử của lòng dũng cảm, tinh thần bất khuất và tình yêu quê hương vô hạn. Những cánh đồng, rặng tre, con đường đất nơi cô từng đi vẫn vang vọng tiếng bước chân quả cảm ấy, nhắc nhở các thế hệ sau về giá trị tự do, lòng can đảm và tinh thần hy sinh cao cả.

Võ Thị Sáu- cô gái nhỏ bé của làng Phước Thọ- đã sống trọn tuổi thanh xuân cho tổ quốc, để lại cho đời ngọn lửa thời hoa lửa, rực sáng không bao giờ tắt

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn