CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: VÕ THỊ TẦN VÀ KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: VÕ THỊ TẦN VÀ KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ
Trong dòng chảy mênh mông của lịch sử dân tộc, có những cái tên không chỉ nằm trên trang sách mà đã hóa thành tượng đài trong lòng người. Với tôi, hình ảnh chị Võ Thị Tần – người tiểu đội trưởng kiên cường của 10 bông hoa thép tại Ngã ba Đồng Lộc – chính là biểu tượng rực rỡ nhất cho một "thời hoa lửa" đầy bi tráng.
Ngã ba Đồng Lộc năm ấy không chỉ là một địa danh địa lý; đó là "tọa độ chết", nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm mùi thuốc súng và máu xương. Giữa bầu trời rạch nát bởi bom đạn, chị Tần cùng chín người đồng đội hiện lên với vẻ đẹp vừa mỏng manh, vừa lẫm liệt. Họ bước vào chiến trường khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của người con gái với bao ước mơ còn dang dở, bao lá thư tình chưa kịp gửi.
Thay vì những tà áo dài thướt tha, các chị chọn khoác lên mình màu áo xanh thanh niên xung phong, chọn tay cuốc, tay xẻng để đối đầu với sắt thép quân thù. Công việc san lấp hố bom dưới tầm bay của giặc không chỉ là nhiệm vụ, đó là một cuộc đánh cược bằng cả mạng sống để giữ vững mạch máu giao thông cho miền Nam ruột thịt.
Điều chạm đến trái tim tôi mạnh mẽ nhất chính là tinh thần lạc quan đến phi thường của chị Tần. Trong bức thư gửi mẹ, chị viết về tiếng bom rơi mà nhẹ tựa tiếng đàn, về những bữa cơm ăn vội giữa khói bụi mịt mù nhưng vẫn rộn rã tiếng cười.
"Mẹ ơi, ở đây vui lắm..." – lời nhắn nhủ ấy không phải vì chiến tranh không tàn khốc, mà bởi vì ý chí của chị đã cao hơn cái chết.
Chị Tần không chỉ là người chỉ huy quyết đoán trên trận địa, mà còn là người chị lớn luôn bao bọc, truyền lửa hy vọng cho những người em trong tiểu đội. Chính niềm tin sắt đá vào ngày độc lập đã giúp họ đứng vững, biến những hố bom sâu hoắm thành những con đường bằng phẳng cho xe ta lăn bánh.
Ngày 24/7/1968, mặt đất Đồng Lộc rung chuyển, trận bom nghiệt ngã ấy đã vĩnh viễn mang chị Tần và chín người đồng đội đi vào lòng đất mẹ. Các chị ngã xuống khi mái tóc còn xanh, khi những dự định về một mái ấm sau chiến tranh vẫn còn ấp ủ. Sự hy sinh ấy đau xót đến tận cùng, nhưng cũng huy hoàng đến vô tận.
Các chị không mất đi, các chị đã hóa thân vào mây trời, vào cỏ cây Hà Tĩnh, trở thành những "đoá hoa bất tử" tỏa ngát hương thơm cho đời sau.
Là một sinh viên đang được hưởng bầu trời hòa bình xanh thẳm, tôi tự hỏi: Nếu không có những đôi vai gầy ấy gánh vác cả vận mệnh giang sơn, liệu chúng ta có được ngày hôm nay? Câu chuyện của chị Võ Thị Tần nhắc nhở tôi rằng: Hòa bình chưa bao giờ là điều hiển nhiên. Đó là thành quả của sự đánh đổi bằng máu và nước mắt. Trách nhiệm của tuổi trẻ chúng ta ngày nay không chỉ là ghi nhớ, mà phải sống sao cho xứng đáng với những gì các chị đã dâng hiến. Phải biến lòng biết ơn thành hành động, biến niềm tự hào thành sức mạnh để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
Ngọn lửa từ quá khứ ấy chưa bao giờ tắt. Nó vẫn cháy âm ỉ trong trái tim mỗi người Việt Nam, soi sáng con đường chúng ta đi và nhắc nhở chúng ta về một thế hệ thanh xuân đã sống và chết một cách anh liệt nhất.



