Câu chuyện thời hoa lửa-Võ Văn Khuê-ấp Phú Lợi B, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên người kể: Võ Văn Khuê
Năm sinh: 1948
Địa chỉ: ấp Phú Lợi B, xã Lương Hoà Lạc, tỉnh Đồng Tháp
Ngồi giữa đêm tối yên tĩnh, những hoài niệm về thời kỳ kháng chiến gian khổ nhưng rất đỗi hào hùng lại cuồn cuộn ùa về trong tâm trí tôi. Năm ấy, khi tuổi đời còn rất trẻ, tôi đành gạt lệ xa gia đình, khoác lên vai chiếc ba lô đơn sơ cùng một lòng quyết tâm sắt đá lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Chiến trường thời đó thiếu thốn đủ điều. Những bữa ăn trong rừng sâu chỉ vỏn vẹn có cơm nắm chấm muối vừng, nguồn nước uống phải chắt chiu từng giọt từ suối. Đêm xuống, tôi cùng anh em đồng đội chỉ có chiếc võng mắc tạm giữa hai thân cây, vừa chợp mắt dở dang vừa phải gác canh chừng quân địch. Có những lúc bom đạn dội xuống ngay sát nơi trú ẩn, tim đập liên hồi, trong lòng không khỏi lo lắng, nhưng tuyệt nhiên chẳng một ai chần chừ hay có ý định bỏ cuộc. Tình đồng đội lúc ấy sao mà thiêng liêng đến thế! Chúng tôi luôn bọc lót, giúp đỡ và sẵn sàng chia sẻ từng miếng lương khô, từng ngụm nước cuối cùng cho nhau.
Ngoảnh nhìn lại, tôi thấm khía sâu sắc giá trị của hai chữ "hoà bình". Để có được cuộc sống êm đềm như hôm nay, tôi và bao nhiêu đồng chí, đồng đội đã phải đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, và cả một phần xương máu nơi chiến trường.
Mỗi lần ngẫm lại chuyện cũ, tôi lại tự nhắc nhở bản thân và mong mỏi thế hệ sau phải biết trân trọng giá trị của hiện tại. Những câu chuyện chiến đấu năm xưa không đơn thuần là kỷ niệm riêng của đời tôi, mà là bài học quý giá về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần đoàn kết bất diệt mà tôi luôn ghi khắc trong lòng.



