Câu chuyện thời hoa lửa-Võ Văn Thanh-tỉnh Đồng Tháp
Họ và tên người kể: Võ Văn Thanh
Năm sinh: 1960
Địa chỉ: tỉnh Đồng Tháp
Tôi tên Võ Văn Thanh, sinh năm 1960 tại Đồng Tháp. Rời xa vùng đồng bằng sông nước ngọt ngào, tuổi hai mươi của tôi là những tháng ngày khoác lên mình màu áo trắng gợn sóng của người lính hải quân, nhận nhiệm vụ bám biển và bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.
Nơi đảo xa ngàn trùng sóng gió, cuộc sống của chúng tôi khắc nghiệt đến mức khó hình dung. Thiếu nước ngọt, thiếu những lá thư nhà ngọt ngào và thường xuyên phải đối mặt với những cơn bão biển hung dữ dội sóng. Thế nhưng, giữa cái nắng cái gió chát mặn của biển trời, tình đồng đội lại rực sáng và ấm áp hơn bao giờ hết. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước ngọt hiếm hoi, cùng chia sẻ từng tấm áo khô ráo mượn tạm và đứng tựa lưng vào nhau giữ phiên gác đêm dưới bầu trời đầy sao. Những ánh mắt kiên cường hướng về phía biển khơi, những lời thề giữ đảo vang lên giữa tiếng sóng gầm đã trở thành ngọn lửa sưởi ấm tim tôi qua bao mùa gió lớn.
Thời gian lặng lẽ trôi, tôi trở về với cuộc sống đời thường nơi đất đất quê nhà, nhưng tiếng sóng biển và những năm tháng hoa lửa kiêu hãnh ấy vẫn luôn cuộn dạt trong tâm trí. Mỗi lần nghe bản nhạc về biển đảo trên đài phát thanh, lòng tôi lại rạo rực. Tôi tự hào vì tuổi trẻ của mình đã không ngại gian khổ, đã đem hết mồ hôi và máu thịt để giữ vững từng tấc biển, tấc đảo thiêng liêng cho đất nước hôm nay.
Trôi qua bao năm tháng, chiến tranh đã lui vào dĩ vãng nhưng những vệt sẹo trên vai và ký ức thời hoa lửa vẫn luôn là niềm tự hào lớn nhất đời tôi. Giờ đây, nhìn các con lớn khôn, được học hành và sống dưới bầu trời tự do, tôi thấy những giọt mồ hôi, nước mắt và cả máu của thế hệ mình đổ xuống năm xưa thật vô giá. Mong rằng lớp trẻ hôm nay sẽ luôn trân trọng và giữ gìn ngọn lửa bình yên này.



