Cựu Thanh niên xung phong

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: VŨ THỊ LAN – NGƯỜI CHỊ CẢ TRÊN ĐƯỜNG CHIẾN DỊCH

Sinh năm 1942, bà Vũ Thị Lan bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước khi tuổi đời vừa tròn đôi mươi. Ở cái tuổi đẹp nhất của người con gái, bà đã gác lại niềm riêng để dấn thân vào nơi khói lửa, trở thành điểm tựa vững chắc cho đồng đội trên những cung đường huyết mạch.

Thanh Hóa10/04/2026Cô giáo Lê Thị Lan Anh (Chi đoàn trường THCS Xuân Thiên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1942, bà Vũ Thị Lan bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước khi tuổi đời vừa tròn đôi mươi. Ở cái tuổi đẹp nhất của người con gái, bà đã gác lại niềm riêng để dấn thân vào nơi khói lửa, trở thành điểm tựa vững chắc cho đồng đội trên những cung đường huyết mạch.

Năm 1965, khi đế quốc Mỹ mở rộng đánh phá miền Bắc, cô gái Vũ Thị Lan đã hăng hái gia nhập lực lượng TNXP. Với thế hệ sinh năm 1942, ra trận lúc bấy giờ không chỉ là trách nhiệm mà còn là niềm tự hào của cả một thế hệ. Bà rời quê hương với hành trang giản đơn, mang theo lý tưởng cao đẹp: "Đường chưa thông thì tim chưa thể ngừng đập". Sự chững chạc của một người chị cả đã giúp bà nhanh chóng trở thành nòng cốt trong đơn vị.

Ký ức về "thời hoa lửa" trong lòng bà Lan là những ngày đêm bám trụ tại các trọng điểm đánh phá ác liệt dọc tuyến đường Trường Sơn. Với đôi bàn tay gầy guộc nhưng ý chí sắt đá, bà cùng đồng đội đã thực hiện nhiệm vụ san lấp hố bom, phá bom nổ chậm và làm "cọc tiêu sống" để dẫn đường cho những đoàn xe chở quân vào Nam dưới làn mưa bom bão đạn.

Bà thường kể về những đêm trắng dưới ánh pháo sáng, những lúc cơm nắm trộn khói bom, nhưng tiếng hát vẫn vang lên át tiếng bom rơi. Giữa gian khổ và hiểm nguy rình rập, chính sự điềm tĩnh và tình yêu thương của bà dành cho các em thanh niên ít tuổi hơn trong đơn vị đã trở thành sợi dây gắn kết, giúp tất cả vượt qua lằn ranh sinh tử.

Hòa bình lập lại, bà Vũ Thị Lan trở về đời thường với bản lĩnh được tôi luyện qua lửa đạn. Những vết sẹo thời gian và di chứng chiến tranh không làm mờ đi tinh thần của người TNXP năm xưa. Ở tuổi xế chiều, bà vẫn là tấm gương sáng tại địa phương, giáo dục lòng yêu nước và ý chí kiên cường cho thế hệ hậu sinh.

Câu chuyện của bà chính là minh chứng cho một thế hệ "thép" đã dệt nên màu xanh độc lập cho Tổ quốc, nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu và tuổi trẻ của những người như bà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn