Câu chuyện thời hoa lửa VVH A2.2
Nữ thanh niên xung phong: Ký ức về những cô gái mở đường, “vá đường trong đêm”
HS: Nguyễn Thị Nhung - 0843622790
Giữa đại ngàn Trường Sơn, đoạn đường qua Khe Sanh và đèo Sa Mù thường xuyên bị máy bayB-52 rải thảm. Có những đêm, sương mù dày đặc đến mức đứng cách nhau 2 mét cũng khôngthấy mặt, trong khi đèn xe vận tải buộc phải tắt để tránh sự phát hiện của máy bay địch.
Tình thế hiểm nghèo:
Một đoàn xe chở vũ khí và lương thực tiến vào chiến trường bị khựng lại trước một khúc cua ngặt nghèo, một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực thẳm vừa bị bom đánh lở loét. Chỉ cần sơ sẩy một tấc lái, cả xe và hàng sẽ tan xác dưới vực sâu.
Sáng kiến từ lòng quả cảm:
Trong đêm đen kịt ấy, những nữ TNXP của tiểu đội phá bom đã có một quyết định táo bạo. Vì không được thắp đuốc (sợ lộ mục tiêu), các chị đã lấy những chiếc áo lót trắng hoặc khăn trắng quý giá nhất của mình, có người còn khoác lên mình những tấm vải nilon trắng phản quang nhặt được từ dù pháo sáng của địch.
Hàng chục cô gái dàn hàng ngang, đứng sát mép vực thẳm. Trong màn sương mù mịt, những bóng trắng nhỏ bé hiện lên như những cột mốc định vị. Các chị đứng lặng im như những bức tượng, dùng chính thân mình để làm dấu:
"Cứ nhìn thấy bóng trắng là tránh ra, đó là vực!"
"Cứ bám sát bóng trắng mà đi, đó là đường an toàn!"
Khoảnh khắc sinh tử:
Tiếng động cơ xe gầm rú, mùi khói khét lẹt, bụi đất mù mịt bay vào mắt, vào miệng nhưng các chị không một ai rời vị trí. Có những lúc xe đi sát đến mức bánh xe chèn sát vào mũi bàn chân, hơi nóng từ ống xả phả thẳng vào mặt, nhưng các chị vẫn đứng vững, tay vẫy nhẹ để ra hiệu cho tài xế. Người ta kể lại rằng, các tài xế xe tải năm ấy đã khóc khi nhìn thấy những "cọc tiêu sống" ấy qua kính chắn gió. Họ gọi các chị là những "Thiên thần áo trắng" của Trường Sơn. Khi xe qua hết, các chị lại vội vàng cầm cuốc xẻng lao ra lấp hố bom vừa nổ để chuẩn bị cho đoàn xe tiếp theo.
Ý nghĩa của câu chuyện
Câu chuyện này không chỉ nói về sự sáng tạo trong chiến đấu mà còn là minh chứng cho tinh thần "Máu có thể chảy, nhưng đường không thể tắc". Những cô gái tuổi mới mười tám, đôi mươi ấy đã vượt qua nỗi sợ bóng tối, sợ cái chết để trở thành những ngọn đăng tiêu sống động nhất giữa lòng chiến trường khốc liệt.



