CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA:NƠI KHÓI LỬA CÒN VƯƠNG TRÊN TRANG GIẤY
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA:NƠI KHÓI LỬA CÒN VƯƠNG TRÊN TRANG GIẤY
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA:NƠI KHÓI LỬA CÒN VƯƠNG TRÊN TRANG GIẤY
Có những con người đi qua chiến tranh bằng súng đạn và những chiến công hiển hách. Nhưng cũng có những người ở lại trong ký ức của nhiều thế hệ bằng những dòng chữ giản dị được viết trong những đêm dài giữa tiếng bom rơi. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày bác sĩ Đặng Thùy Trâm hy sinh, cuốn nhật ký của chị vẫn khiến hàng triệu trái tim rung động. Bởi trong những trang giấy đã úa màu ấy không chỉ có khói lửa chiến tranh, mà còn có cả một tuổi trẻ đẹp đẽ, dịu dàng và đầy khát vọng sống.
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình có truyền thống ngành y. Những năm tháng tuổi trẻ của chị cũng từng bắt đầu bằng những ước mơ rất bình thường như bao cô gái khác. Đó là những ngày học tập dưới mái trường, những con đường thân quen của Hà Nội và những dự định còn đang chờ phía trước. Thế nhưng khi đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, chị đã chọn rời xa cuộc sống bình yên ấy để vào chiến trường Quảng Ngãi công tác. Khi ấy, chị mới ngoài hai mươi tuổi – độ tuổi mà nhiều người đang háo hức nghĩ về tương lai, còn chị lại mang theo chiếc túi y tế và lòng yêu nước để bước vào nơi mà cái chết luôn hiện diện từng ngày.
Chiến trường không giống bất kỳ điều gì một người trẻ có thể hình dung. Những bệnh xá dã chiến dựng giữa rừng sâu thường xuyên thiếu thuốc men, thiếu lương thực và thiếu cả những điều kiện tối thiểu để cứu chữa thương binh. Sau mỗi trận càn quét, những người lính bị thương lại được đưa về trong tình trạng nguy kịch. Có những đêm, chị thức trắng để giành giật sự sống cho bệnh nhân giữa tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Có những lần chính bản thân chị cũng phải chạy qua làn bom đạn để tìm đường sống. Cuộc sống nơi chiến trường khắc nghiệt đến mức một ngày bình yên trở thành điều xa xỉ.
Thế nhưng điều khiến người ta xúc động nhất khi nhắc đến Đặng Thùy Trâm lại không phải là những gian khổ mà chị đã trải qua. Đó là cuốn nhật ký nhỏ bé luôn được chị mang theo bên mình. Trong những trang viết ấy, người đọc không chỉ nhìn thấy một bác sĩ nơi tuyến lửa mà còn bắt gặp hình ảnh một cô gái trẻ với trái tim đầy yêu thương. Chị nhớ gia đình, nhớ Hà Nội, nhớ những điều bình dị của cuộc sống thường ngày. Chị đau lòng trước sự hy sinh của đồng đội, xót xa khi không thể cứu được những người thương binh đang cận kề cái chết. Đôi khi giữa những dòng chữ ấy còn thấp thoáng những rung động rất đỗi dịu dàng của tuổi trẻ. Chính điều đó khiến cuốn nhật ký trở nên đặc biệt. Giữa chiến tranh tàn khốc, nơi con người phải đối mặt với mất mát và hy sinh mỗi ngày, chị vẫn giữ được một tâm hồn trong trẻo và niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.
Có lẽ điều khiến tôi day dứt nhất là nghĩ về tuổi trẻ của chị. Hai mươi bảy tuổi, ở thời đại hôm nay, nhiều người vẫn đang vô tư theo đuổi những giấc mơ của riêng mình. Còn Đặng Thùy Trâm, ở tuổi hai mươi bảy, đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời để chăm sóc thương binh, để sống và chiến đấu giữa khói lửa chiến tranh. Chị đã viết rất nhiều về ngày mai, về hòa bình và về những điều tốt đẹp đang chờ phía trước. Thế nhưng chị lại không có cơ hội nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn thống nhất.
Năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh tại Quảng Ngãi. Tuổi xuân của chị mãi mãi dừng lại giữa những cánh rừng đầy khói súng. Tưởng như mọi thứ đã khép lại ở đó, nhưng cuốn nhật ký của chị lại bắt đầu một hành trình kỳ diệu khác. Một người lính Mỹ đã giữ lại cuốn sổ ấy suốt nhiều năm thay vì hủy bỏ nó như những tài liệu chiến tranh khác. Hơn ba mươi năm sau, cuốn nhật ký được trao trả về cho gia đình và đến với hàng triệu độc giả Việt Nam. Những trang giấy mỏng manh đã vượt qua thời gian để kể lại câu chuyện của một cô gái trẻ từng sống hết mình cho lý tưởng và Tổ quốc.
Khép lại những dòng nhật ký của Đặng Thùy Trâm, tôi không chỉ nhớ đến sự hy sinh của một người liệt sĩ. Điều còn đọng lại sâu sắc hơn cả là hình ảnh một cô gái trẻ với những ước mơ dang dở, một trái tim luôn yêu thương con người và một tuổi xuân đã gửi lại nơi chiến trường. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, những trang nhật ký ấy dường như vẫn còn lưu giữ hơi ấm của người viết. Và có lẽ chính vì thế mà mỗi lần đọc lại, ta vẫn cảm nhận được đâu đó mùi hương của tuổi trẻ – một tuổi trẻ đã nở rộ giữa khói lửa chiến tranh rồi hóa thành ngọn lửa bất diệt trong lòng các thế hệ mai sau.


