Câu chuyện thời kháng chiến chống Mỹ của CCB Đặng Quang Long
Mùa đông năm ấy, chiến khu Việt Bắc chìm trong màn sương dày đặc. Rừng già như khép lại, che chở nhưng cũng thử thách từng bước chân người lính. Trong số những người chiến sĩ trẻ ngày ấy có anh Đặng Quang Long – một chàng trai quê lúa, mới rời mái nhà tranh chưa bao lâu đã khoác lên mình màu áo lính.
Long không phải người nói nhiều. Anh trầm lặng, ánh mắt lúc nào cũng xa xăm như đang nhớ về mẹ, về cánh đồng quê. Nhưng mỗi khi nhận nhiệm vụ, anh lại trở nên nhanh nhẹn, dứt khoát. Đồng đội vẫn hay bảo: “Long ít nói nhưng làm việc thì chẳng ai bằng.”
Một đêm cuối năm 1949, đơn vị của Long nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực vượt qua một con đường rừng hiểm trở để tiếp tế cho mặt trận phía trước. Con đường ấy nổi tiếng nguy hiểm – không chỉ vì dốc cao, vực sâu mà còn bởi địch thường xuyên phục kích.
Trời rét cắt da. Gió rừng hun hút. Mỗi người gùi trên lưng gần ba chục cân gạo, bước đi lặng lẽ giữa bóng tối. Long đi cuối hàng, mắt luôn quan sát phía sau. Bất chợt, một tiếng động lạ vang lên. Anh khẽ giơ tay ra hiệu dừng lại.
“Có gì đó không ổn…” – Long thì thầm.
Chưa kịp phản ứng, ánh đèn pin từ phía trước quét tới. Tiếng hô bằng thứ giọng lạ vang lên. Địch đã phục kích.
Trong khoảnh khắc ấy, Long không do dự. Anh đẩy nhẹ người đồng đội phía trước:
“Các cậu đưa gạo đi tiếp! Tôi ở lại cản chúng!”
Không ai muốn bỏ lại anh, nhưng nhiệm vụ quan trọng hơn tất cả. Long nấp sau một gốc cây lớn, nổ súng đánh lạc hướng. Tiếng súng của anh vang lên dồn dập giữa rừng đêm, khiến địch tưởng rằng cả đơn vị đang phản công.
Anh di chuyển liên tục, vừa bắn vừa đổi vị trí. Trong bóng tối, tiếng bước chân địch rối loạn. Thời gian trôi qua từng phút dài như vô tận. Khi tiếng động phía sau đã thưa dần, Long mới lặng lẽ rút lui theo đường mòn bí mật.
Đến gần sáng, anh mới lần về tới điểm tập kết. Lúc ấy, đồng đội đã chờ sẵn, ai nấy mắt đỏ hoe. Thấy Long xuất hiện, họ vỡ òa.
“Cứ tưởng không còn gặp lại cậu nữa…” – một người nghẹn giọng.
Long chỉ cười nhẹ, đặt khẩu súng xuống, nói như không có gì:
“Gạo còn đủ chứ?”
Câu hỏi giản dị ấy khiến mọi người lặng đi. Giữa bom đạn, giữa ranh giới sống chết, điều anh nghĩ đến vẫn là nhiệm vụ, là đồng đội.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, ông Đặng Quang Long trở về quê, tiếp tục cuộc sống bình dị như bao người nông dân khác. Ông hiếm khi kể về những năm tháng chiến tranh. Nhưng mỗi khi nhắc đến Việt Bắc, ánh mắt ông lại sáng lên – như vẫn còn thấy đâu đó rừng già, sương lạnh, và những bước chân không bao giờ lùi lại.
Câu chuyện của ông không phải là điều gì quá lớn lao, nhưng chính sự bình dị ấy đã làm nên sức mạnh của cả một thế hệ – những con người lặng lẽ mà kiên cường, đã góp phần viết nên trang sử hào hùng của dân tộc.



