Câu chuyện thứ 30
Ông Điều sinh năm 1930 tại Gia Hưng, Gia Viễn, Ninh Bình. Cũng giống như gia đình ông Năm, bà Tấm, vợ chồng ông Điều - bà Hoa cũng vẫn còn mạnh khỏe bên nhau. Câu chuyện của ông bà lại bày ra trước mắt tôi một cuộc đời Điện Biên khác.
Ông Điều nhập ngũ năm 1952, trước khi lên Điện Biên ông đã tham gia Chiến dịch Tây nam Ninh Bình. Tháng 1 năm 1954, ông thuộc Đại đội thông tin 405, Trung đoàn 165, Đại đoàn 316 hành quân lên Điện Biên. Cả đơn vị trú quân trong khu rừng thuộc xã Thanh Minh. Khi mở màn Chiến dịch, trung đoàn của ông được phân công đánh Đồi Độc Lập. Hai đợt phá khẩu được mở, đơn vị dùng bộc phá ống đánh hàng rào bùng nhùng, vượt qua con suối cạn xung phong. Trận tấn công Độc Lập khó khăn hơn Him Lam, ta thay đổi cách đánh, nhưng vẫn gặp khó khăn vì pháo yểm trợ từ Him Lam vào muộn do trời mưa, đường trơn. Ông cùng 2 chiến sĩ nữa trong tổ ba người được giao đưa công văn hỏa tốc về Trung đoàn xin tăng cường thủ pháo và lựu đạn. Ba chiến sĩ chạy dưới hào, có chỗ hào bị địch câu pháo bắn lấp thì chạy lên cả mặt đất trống. Hai chiến sĩ bị thương, ông Điều là người còn lại duy nhất, tiếp tục chạy dưới hai làn đạn quyết tâm mang công văn về Trung đoàn. Về đến Sở Chỉ huy Trung đoàn, ông chỉ kịp trao công văn cho Trung đoàn trưởng Lê Thùy rồi lăn ra ngất. Được các y tá rửa vết thương và hồi sức, ông mới dần tỉnh lại. Rạng sáng ngày 15/3 ta chiếm được Đồi Độc Lập.



