Câu chuyện thứ 35
Năm nay đã bước sang tuổi 90 nhưng cựu chiến binh Lưu Bá Chịch vẫn còn minh mẫn và nhớ như in những kỷ niệm ở chiến trường Điện Biên năm xưa.
|
Cựu chiến binh Lưu Bá Chịch kể về những ngày tháng làm y tá trên cứ điểm C2 (Điện Biên Phủ). (Ảnh: Chu Hiệu/TTXVN) |
Cựu chiến binh Lưu Bá Chịch bên những kỷ vật từ thời chiến tranh. (Ảnh: Chu Hiệu/TTXVN)Ngay từ đầu, lực lượng thọc sâu của đơn vị đã tiêu diệt trận địa pháo, tiến vào trận địa phòng ngự của địch. Cuộc chiến đấu giằng co giữa ta và địch kéo dài suốt đêm.Các chiến sỹ Trung đoàn 98 đã anh dũng chiến đấu đẩy lui nhiều đợt phản kích của địch, giữ vững trận địa, tiến công chiếm được đồi C2, toàn bộ dãy cao điểm phía Đông đã nằm dưới sự khống chế của Quân đội ta.Ông Chịch nhớ lại, là y tá phụ trách cứu chữa, băng bó, rửa vết thương cho chiến sỹ ngay trên chiến trường, trong những ngày chiến đấu ác liệt, ngày nào ông cũng phải cứu chữa cho hàng trăm chiến sỹ bị thương.Sau khi sơ cứu, những chiến sỹ bị thương được chuyển về tuyến sau. Ngày đó, khu điều trị là những đường hầm do công binh làm, đường đi chỉ rộng 1,2m. Hai bên đường đào hàm ếch, khoảng 3m có 1 hàm ếch để cho thương binh nằm.Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, các chiến sỹ quân y có mặt 24/24 giờ ở các bệnh viện dã chiến được dựng lên ngay tại các đường hầm chiến đấu.Ngoài việc điều trị vết thương, họ còn phải túc trực bên cạnh thương binh tại các hàm ếch để động viên, làm chỗ dựa tinh thần cho các thương binh, chống lưng theo đúng nghĩa đen đối với những thương binh gặp tỉnh trạng khó thở... khiến họ không còn thời gian chăm sóc cho bản thân.Thời gian cuối tháng 4, đầu tháng 5/1954, trời mưa nhiều, đường lầy lội. Chiến sự ác liệt, thương binh nhiều mà lực lượng quân y lúc đó rất ít.Người cựu chiến binh già xúc động chia sẻ có đêm chúng tôi có năm người thì phải thay nhau ngồi đến sáng để cho thương binh dựa vào, tay giữ cho vai của bệnh nhân thẳng đứng để dễ thở.Hàng ngày, chứng kiến nhiều sự "ra đi" của thương binh, bệnh binh, chúng tôi cảm thấy xót xa vì trong điều kiện chiến tranh, không có đủ thuốc men, thiết bị để cứu chữa kịp thời, hiệu quả.Trong 56 ngày đêm diễn ra chiến dịch, cả ngày lẫn đêm gần như chúng tôi không ngủ, chỉ thỉnh thoảng ngồi chợp mắt cho đỡ mệt rồi lại tiếp tục công việc cứu chữa thương binh.Chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc, nghĩ đến những người đồng đội đã nằm lại, cựu chiến binh Lưu Bá Chịch không nỡ rời xa mảnh đất từng một thời là chiến trường máu lửa nên ông đã ở lại Điện Biên để tham gia xây dựng vùng kinh tế mới.Năm 1968, ông được đi học tiếp để trở thành bác sỹ và tham gia cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước cho đến ngày thắng lợi. Sau đó, ông trở về quê hương ở huyện Hòa An sinh sống và làm việc...Câu chuyện của cựu chiến binh Lưu Bá Chịch cùng những câu chuyện khác về chiến dịch Điện Biên Phủ năm xưa là bài học nhắc nhở thế hệ trẻ luôn tự hào và trân trọng lịch sử hào hùng của dân tộc; trân trọng những người đã viết lên trang sử vẻ vang cho đất nước.../.



