Bài viết

Câu chuyện thứ 36

Quảng Ngãi15/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

ựu chiến binh (CCB) Bùi Thị Mùi bồi hồi kể lại, năm đó tôi thuộc biên chế Đại đội 3, Tiểu đoàn 19 vận tải thuộc Sư đoàn 346 (Quân khu 1). Cuộc chiến biên giới nổ ra, đơn vị bị thiệt hại nặng, chúng tôi trên đường thoát vây đến bản Tấn, huyện Hòa An thì gặp mẹ con bé Hiền bị nạn. Em bé lúc đó người ngợm, mặt mũi lấm lem hết cả, đang gào khóc bên người mẹ bị thương nặng nằm bất tỉnh do địch bắn vào đùi chảy rất nhiều máu. Mọi người phân công nhau, một chiến sĩ đi trước cõng người mẹ, còn tôi bế em bé bám sát phía sau, cứ thế luồn dưới chân chốt địch mà đi một cách hết sức bí mật không gây tiếng động, cứ nhìn thấy ánh sáng của dàn pháo H12 của địch trong thị xã bắn để xác định hướng. Rất may lúc đó em bé rất ngoan, tôi lật súng ra phía sau, ấp em vào ngực mình giữ ấm và tránh để cành cây khỏi đâm vào người bé. Đến gần 9 giờ sáng ngày 24 thì chúng tôi thoát khỏi vòng vây và gặp được hai chiếc xe Gaz 66 đến cứu thương để đưa về trạm tiền phương. Lúc đó cũng là lúc tôi gặp đồng chí Trần Mạnh Thường, ông cũng vừa trong trận ra, tranh thủ chụp vội tấm hình tôi bế em bé rồi cũng rút ra khỏi chiến sự để tránh thám báo địch phát hiện, gọi pháo kích. Khi đưa hai mẹ con về đến trạm tiền phương, em bé cứ ôm chặt lấy cổ tôi không muốn rời ra. Tôi phải gỡ tay em ra để quay lại đơn vị tiếp tục chiến đấu, lúc đó tôi đang là tiểu đội trưởng.

Câu chuyện có hậu từ bức ảnh trong cuộc chiến 1979 -0CCB Bùi Thị Mùi và chị Hoàng Thị Hiền trong ngày ra mắt cuốn sách 15-12-2020.

Từ đó, trải qua mấy chục năm, mọi chuyện cứ ngỡ sẽ trôi đi trong ký ức. Sau cuộc chiến, bà Mùi kết hôn với ông Nguyễn Thanh Long, cũng là CCB từng chiến đấu tại Quảng Ninh thời kỳ những năm 1979. Bỗng một ngày tháng 2-2016, bé gái năm xưa lại xuất hiện ngay trước mặt khi bà đang nằm liệt tại nhà do vừa bị tai nạn. CCB Bùi Thị Mùi kể trong nước mắt, lúc gặp lại lần đầu tiên, tôi nhận ra ngay Hiền là em bé năm xưa mình đã cứu. Bởi ấn tượng về khuôn mặt của Hiền khiến tôi không bao giờ quên có cằm và trán rất giống ngày nhỏ. Khi cháu đến nhà, tôi đang nằm trên giường và không cần ai giới thiệu, tôi đã thốt lên bé kia rồi. Hiền lao ngay vào lòng tôi gọi một tiếng mẹ, hai người chúng tôi cứ thế ôm nhau khóc mãi. Rất cảm ơn nhà báo Trần Mạnh Thường đã lưu lại bức hình đó và nhà báo Mai Thanh Hải trong ba năm dài bỏ công đi tìm ra các nhân vật trong bức ảnh, đem lại cho tôi một đứa con bởi hai vợ chồng tôi lại không có con và tôi rất khát khao được có ai gọi mình bằng mẹ. Từ đó, tôi có động lực lớn cần phải vượt lên bệnh tật, cần phải sống để tiếp tục nghe được tiếng cái Hiền gọi mình bằng mẹ. Thật sự, tôi xin cảm ơn cuộc đời cho tôi một cái kết rất có hậu lớn lao, đó là cái duyên kỳ ngộ mà tôi thường nói với cháu rằng: Con ơi, chắc kiếp trước mẹ con mình là mẹ con, kiếp này Trời Phật lại gửi lại con cho mẹ! Tôi sung sướng lắm giờ tôi đã có con gái, có hai cháu ngoại và con rể. Đây là tài sản lớn nhất của tôi.

Giờ đây, dù đường sá xa xôi cách trở, nhưng mỗi năm một lần, chị Hiền lại cho gia đình về thăm người “mẹ” đã cứu mình. Câu chuyện từ bức ảnh trong cuốn sách cũng là câu chuyện về sự dấn thân quên mình của nhà báo Trần Mạnh Thường để mang lại cho thế hệ sau những chứng cứ lịch sử vô giá.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn