Bài viết

câu chuyện thương binh thời chiến

Hưng Yên27/11/2025Trần Phương Thảo (lớp 11B-Trường THPT Triệu Quang Phục)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều hè năm ấy, tiếng ve râm ran trên con đường làng nhỏ. Ông Tư ngồi lặng bên hiên nhà, đôi mắt nhìn xa xăm về phía cánh đồng lúa đang ngả vàng. Cánh tay phải của ông chỉ còn lại một nửa, dấu vết của chiến tranh đã hằn sâu lên cơ thể lẫn tâm hồn.

Ngày còn trẻ, ông Tư là người lính tham gia chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị. Đó là những năm tháng khốc liệt, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một làn khói súng. Một lần trong trận đánh ác liệt, khi đồng đội bị thương nặng, ông đã lao ra kéo họ về dù bom đạn dội xuống. Một mảnh pháo đã cướp mất cánh tay phải của ông, nhưng đổi lại, người đồng đội ấy được sống.

Sau ngày hòa bình, ông trở về quê hương với vết thương chưa lành hẳn. Những năm đầu, cuộc sống vô cùng khó khăn. Ông không còn đủ sức làm ruộng, lại mặc cảm với thân thể tàn phế. Nhiều đêm, ông ngồi ngoài sân nhìn những vì sao, nhớ lại tiếng gọi của đồng đội giữa khói lửa: “Tư ơi, đừng bỏ tao!” – câu nói ấy cứ vang mãi trong tim ông, khiến ông nhận ra rằng mình vẫn còn sống là một điều may mắn.

Ông học cách cày ruộng bằng một tay, rồi tập sửa đồ, dạy chữ cho trẻ con trong làng. Dù mất mát, ông vẫn cười hiền, nói rằng:

“Cái đau của thân thể không bằng nỗi đau khi quên đi đồng đội và quá khứ của mình.”

Giờ đây, mỗi khi nghe tiếng ve, ông Tư lại thấy như có ai đó gọi tên mình giữa những âm vang của thời chiến. Ông mỉm cười, bàn tay trái run run vuốt lên vết sẹo cũ — vết sẹo không chỉ của chiến tranh, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, hy sinh và kiên cường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn