CÂU CHUYỆN TIẾNG CÒI ĐẤT TRÊN CÁNH ĐỒNG TRỰC CHIẾN
TIẾNG CÒI ĐẤT TRÊN CÁNH ĐỒNG TRỰC CHIẾN
Vào những năm 1960, tại một vùng ven Sài Gòn rợp bóng dừa và những cánh đồng lúa xanh ngắt, có một cậu bé tên Tí. Mới 12 tuổi, dáng người nhỏ thốn, nước da đen nhẻm vì nắng gió, Tí thường ngày vẫn thong dong cưỡi lưng trâu ra đồng. Nhưng ít ai biết rằng, cậu bé ấy chính là một “mắt xích” quan trọng trong mạng lưới giao liên của du kích địa phương.
Vũ khí duy nhất của Tí không phải là súng đạn, mà là một chiếc còi đất nhỏ xíu nặn bằng đất sét nung, treo lủng lẳng trên cổ bằng sợi dây chuối khô. Chiếc còi ấy có âm thanh rất đặc biệt: khi thổi nhẹ, nó phát ra tiếng "bìm... bịp..." trầm đục, y hệt tiếng chim bìm bịp gọi đàn bên bờ sông.
Một buổi trưa hè nắng đổ lửa, khi ve sầu kêu râm ran trên những rặng trâm bầu, Tí đang dắt trâu gặm cỏ sát con lộ chính. Cách đó không xa, trong căn hầm bí mật dưới nền một ngôi nhà lá, các chú cán bộ đang họp bàn phương án tác chiến quan trọng.
Bỗng nhiên, từ phía đầu lộ, một toán lính đi càn xuất hiện. Tiếng giày đinh nện xuống đường đá lạo xạo, tiếng lách cách của súng đạn và những khuôn mặt lầm lì của kẻ thù khiến không khí bỗng chốc đặc quánh lại. Tình thế cực kỳ nguy cấp: Nếu chúng tiến thêm 50 mét nữa, căn hầm sẽ bị phát hiện, và các chú cán bộ sẽ rơi vào vòng vây.
Tí tim đập thình thịch, nhưng đôi mắt cậu vẫn bình thản nhìn về phía đàn trâu. Cậu không chạy, vì chạy lúc này chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này". Cậu thong dong dắt con trâu mộng tiến về phía bụi rậm gần lối vào hầm, rồi bất ngờ đưa chiếc còi đất lên môi.
“Bìm... bịp... Bìm... bịp...”
Tiếng còi vang lên đều đặn, trầm ấm như một âm thanh quen thuộc của làng quê. Ở dưới hầm, các chú cán bộ vừa nghe thấy tiếng "chim" kêu vào giữa trưa nắng – một điều trái quy luật tự nhiên – liền hiểu ngay đó là tín hiệu báo động đỏ. Lập tức, các chú nhanh chóng thu dọn tài liệu, rút lui theo đường ngách thông ra phía rạch nước sau nhà.
Toán lính ập đến, tên chỉ huy đen mặt vung gậy quát lớn:
· Thằng nhỏ! Mày làm cái gì mà thổi còi inh ỏi thế? Có thấy ai lạ đi qua đây không?
Tí giả vờ ngơ ngác, tay vẫn vuốt ve sừng trâu, miệng cười hồn nhiên:
· Dạ thưa ông, con thổi cho con trâu nó nghe để nó ăn cỏ cho ngoan thôi ạ. Đàn trâu nhà con lạ lắm, không nghe tiếng còi là nó cứ lồng lộn đòi về chuồng, không chịu ăn đâu.
Tên chỉ huy nhìn bộ dạng lấm lem bùn đất và nụ cười "ngây ngô" của Tí, lại chẳng thấy dấu vết gì khả nghi nên hậm hực bỏ đi. Chúng đâu ngờ rằng, ngay dưới chân mình, một cuộc giải vây ngoạn mục vừa diễn ra nhờ vào sự mưu trí của một đứa trẻ.
Chiều hôm ấy, khi hoàng hôn buông xuống đỏ rực một góc trời, Tí lại cưỡi trâu về làng. Trong túi áo cậu, chiếc còi đất vẫn nằm im lìm, mang theo bí mật về một chiến công thầm lặng. Với Tí và những đứa trẻ thời ấy, tham gia đánh giặc đôi khi chỉ đơn giản là giữ cho tiếng còi đất luôn vang lên đúng lúc, để bảo vệ những người con ưu tú của quê hương.


