CÂU CHUYỆN: TIẾNG CÒI TRONG ĐÊM - NĐC
Đêm ấy, rừng tối đen như mực. Chỉ có tiếng côn trùng rả rích và ánh đèn le lói từ những chiếc xe vận tải đang chờ lệnh qua đường. Ông Bình nhớ lại:
Đêm ấy, rừng tối đen như mực. Chỉ có tiếng côn trùng rả rích và ánh đèn le lói từ những chiếc xe vận tải đang chờ lệnh qua đường. Ông Bình nhớ lại:
“Đó là một trong những đêm căng thẳng nhất mà bác từng trải qua…” Con đường đất vừa bị bom cày nát. Hố sâu chằng chịt, cây cối đổ ngổn ngang. Nếu không kịp sửa, đoàn xe chở hàng ra tiền tuyến sẽ bị chậm lại. “Phải làm ngay trong đêm!” – đội trưởng ra lệnh. Không một chút do dự, ông Bình cùng đồng đội lao vào công việc. Người xúc đất, người khiêng đá, người chặt cây lấp hố. Ai cũng làm việc trong im lặng, chỉ nghe tiếng cuốc xẻng và hơi thở gấp gáp. Bất chợt…
Một tiếng còi dài vang lên! Ông Bình kể, giọng vẫn còn run nhẹ:
“Đó là tín hiệu báo máy bay địch đang tới…” Tất cả lập tức nằm rạp xuống đất. Không gian như đông cứng lại. Rồi…
Tiếng bom nổ dội xuống, ánh lửa xé toạc màn đêm. Mặt đất rung lên từng đợt. Sau loạt bom, khói bụi mù mịt. Ông Bình gượng dậy, tai ù đi, mắt cay xè. “Còn ai không?” – ông hét lên. Trong làn khói, từng người lần lượt đứng dậy. Nhưng có một khoảng lặng… một người không trả lời. Một đồng đội của ông đã nằm lại, ngay bên hố bom vừa lấp dở. Ông siết chặt tay, nghẹn giọng:
“Không kịp đau… tụi bác lại phải làm tiếp.” Và rồi, trong đêm tối, giữa mùi khói bom còn nồng nặc, những người thanh niên ấy lại tiếp tục công việc dang dở. Họ làm nhanh hơn, quyết liệt hơn. Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được thông. Tiếng còi xe vang lên – lần này không phải báo động, mà là tín hiệu đoàn xe bắt đầu lăn bánh. Những chiếc xe nối đuôi nhau vượt qua đoạn đường vừa sửa xong. Ánh đèn xe chiếu lên những khuôn mặt lấm lem nhưng rạng rỡ. Ông Bình đứng lặng bên đường, nhìn theo đoàn xe, khẽ nói:
“Cậu yên tâm… đường đã thông rồi…” Đêm ấy, một người đã nằm lại. Nhưng con đường vẫn sống. Và nhiệm vụ vẫn hoàn thành. Câu chuyện khép lại, nhưng “tiếng còi trong đêm” ấy vẫn còn vang mãi – như lời nhắc nhở về một thời hoa lửa, nơi tuổi trẻ đã sống và hy sinh không tiếc cho Tổ quốc.


