Bài viết

Câu chuyện tiếng cồng chiêng trong đêm

Đắk Lắk29/06/2026Vũ Thị Thúy Trâm3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện kể: Tiếng cồng chiêng trong đêm Những năm chiến tranh, vùng Ea Knuếc còn là rừng núi bạt ngàn. Ban ngày, buôn làng yên ắng, nhưng khi màn đêm buông xuống, những người dân Êđê lại lặng lẽ tiếp tế lương thực, dẫn đường cho lực lượng cách mạng. Có những đêm không một ánh đèn, chỉ có ánh trăng xuyên qua tán rừng. Tiếng cồng chiêng vang lên từ một buôn làng tưởng như đang có lễ hội. Nhưng với những người làm nhiệm vụ, đó là tín hiệu đã được quy ước trước: đường đã an toàn, có thể tiếp tục hành quân. Các mẹ, các chị gùi từng gùi gạo, bắp, sắn băng qua suối Ea Knuếc, men theo những con đường mòn trong rừng để đưa đến điểm tập kết. Có khi gặp địch càn quét, mọi người nhanh chóng giấu lương thực dưới các bụi cây hoặc hốc đá rồi quay về như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhiều già làng kể rằng, chính sự đoàn kết giữa đồng bào Êđê và người Kinh đã giúp giữ vững cơ sở cách mạng trên địa bàn. Những căn nhà sàn bình dị không chỉ là nơi sinh hoạt của gia đình mà còn là nơi che chở cán bộ, nuôi giấu lực lượng trong những thời điểm khó khăn nhất. Sau ngày đất nước thống nhất, những con đường đất đỏ năm xưa dần trở thành đường bê tông, rẫy cà phê, hồ tiêu rồi sầu riêng phủ xanh vùng đất. Nhưng mỗi khi tiếng cồng chiêng vang lên trong lễ hội, nhiều người cao tuổi vẫn nhắc con cháu rằng đó không chỉ là âm thanh của văn hóa Tây Nguyên, mà còn gợi nhớ một thời “hoa lửa”, khi cả buôn làng cùng chung sức bảo vệ quê hương

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện tiếng cồng chiêng trong đêm | Câu chuyện thời hoa lửa