Câu chuyện: “Tiếng khèn giữa núi rừng Yên Bái”
Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, vùng núi Yên Bái là nơi ghi dấu biết bao câu chuyện cảm động về tinh thần yêu nước của đồng bào các dân tộc.
Ở một bản nhỏ của huyện Mù Cang Chải, có chàng trai người Mông tên là Giàng A Hùa. Hùa sống cùng mẹ bằng nghề làm nương và thổi khèn trong các phiên chợ vùng cao.Năm 1952, quân Pháp kéo lên Tây Bắc, đóng đồn ở nhiều nơi để kiểm soát đường đi. Chúng bắt dân làng nộp lương thực, cấm người dân tiếp tế cho bộ đội. Cuộc sống của bà con vô cùng cực khổ.
Một đêm mưa lạnh, cán bộ cách mạng bí mật đến bản nhờ giúp đưa thư và dẫn đường cho bộ đội vượt rừng sang Nghĩa Lộ. Giàng A Hùa không chút do dự:“Đất này là của mình, bản này là của mình. Giặc đến thì mình phải đánh.”Từ đó, ban ngày Hùa lên nương như bình thường để che mắt địch, ban đêm anh men theo những con đường rừng đưa cán bộ đi liên lạc. Tiếng khèn của anh cũng trở thành ám hiệu bí mật cho bộ đội.
Nếu khèn vang một hồi dài nghĩa là đường an toàn.
Nếu khèn đứt quãng ba tiếng, nghĩa là có lính địch phục kích.
Một lần, quân Pháp phát hiện có người trong bản giúp cách mạng. Chúng kéo vào lục soát từng nhà. Để bảo vệ cán bộ đang ẩn trong hang đá phía sau bản, Hùa cố tình thổi khèn và chạy về phía rừng sâu để đánh lạc hướng.Quân địch đuổi theo suốt cả đêm.Đến gần sáng, khi băng qua con suối lớn, Hùa bị trúng đạn vào chân. Nhưng anh vẫn cố gắng leo lên mỏm đá cao, dùng chiếc khèn thổi vang giữa núi rừng để báo hiệu cho bộ đội rút lui an toàn.
Tiếng khèn vang vọng khắp núi non Yên Bái.Nhờ tín hiệu ấy, cán bộ và dân bản đều thoát khỏi vòng vây.Sau trận đó, Giàng A Hùa được đồng bào chăm sóc trong một lán nhỏ giữa rừng. Dù chân bị thương nặng, anh vẫn tiếp tục tham gia vận chuyển lương thực cho chiến dịch Tây Bắc.
Đến năm 1954, khi Chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội khắp cả nước, người dân trong bản mở hội ăn mừng suốt nhiều ngày đêm. Giàng A Hùa đứng bên bếp lửa, lặng lẽ thổi khèn.Tiếng khèn năm ấy không còn là tín hiệu chiến đấu nữa, mà là âm thanh của hòa bình, của tự do trên núi rừng Yên Bái.Từ đó về sau, mỗi khi kể chuyện kháng chiến cho con cháu nghe, người già trong bản vẫn nhắc đến chàng trai Giàng A Hùa — người đã dùng tiếng khèn của dân tộc mình để góp phần bảo vệ quê hương đất nước.



