CÂU CHUYỆN: TIẾNG MÕ ĐÊM VÀ CHUYẾN GẠO ĐỒNG THÁP MƯỜI
Trong chiến dịch mùa khô 1953 - 1954, vùng Đồng Tháp Mười là túi chứa lương thực nuôi quân chủ lực của ta. Để siết chặt vòng vây, thực dân Pháp thiết lập hệ thống tháp canh dày đặc và ra lệnh cấm ngặt việc vận chuyển lúa gạo ra khỏi vùng chúng kiểm soát. Ông Lê Văn Năm, khi ấy là một thanh niên lực lưỡng của đội dân công hỏa tuyến, đã cùng bà con địa phương lập ra "đội thuyền ma" để vận chuyển gạo xuyên đêm qua mắt giặc.
Trong chiến dịch mùa khô 1953 - 1954, vùng Đồng Tháp Mười là túi chứa lương thực nuôi quân chủ lực của ta. Để siết chặt vòng vây, thực dân Pháp thiết lập hệ thống tháp canh dày đặc và ra lệnh cấm ngặt việc vận chuyển lúa gạo ra khỏi vùng chúng kiểm soát. Ông Lê Văn Năm, khi ấy là một thanh niên lực lưỡng của đội dân công hỏa tuyến, đã cùng bà con địa phương lập ra "đội thuyền ma" để vận chuyển gạo xuyên đêm qua mắt giặc.
Mỗi chuyến đi là một cuộc đấu trí với tử thần. Lợi dụng những đêm trời tối đen như mực và những trận mưa giông vùng sông nước, ông Năm cùng đồng đội chất hàng tấn gạo lên những chiếc ghe lườn, ngụy trang bên trên bằng một lớp lục bình dày đặc. Khi qua các khúc sông gần tháp canh địch, ông không dùng chèo mà lội xuống nước, một tay bám nương theo mạn thuyền, dùng chân đạp nước để ghe trôi lặng lẽ như một đám lục bình tự nhiên.
Có lần, một chiếc ghe trong đoàn vô tình va vào cọc tre gây ra tiếng động, lính Pháp trên tháp canh lập tức bắn pháo sáng và nã đạn đại liên xối xả xuống mặt sông. Giữa làn đạn đan chéo, ông Năm nhanh trí ra hiệu cho đồng đội lặn sâu dưới nước, lợi dụng tiếng mõ tre báo động giả của cơ sở ta ở bờ đối diện để đánh lạc hướng làn đạn của địch. Nhờ sự gan dạ và am hiểu từng khúc sông rạch, chuyến gạo ấy và hàng trăm chuyến sau đó của ông Năm đã cập bến an toàn, kịp thời tiếp tế cho bộ đội ăn no đánh thắng.



