CÂU CHUYỆN: TIẾNG SÚNG KHAI HỎA CỦA TRẬN ĐỊA PHÁO BINH CỔ MỄ
Trong những ngày đầu kháng chiến, lực lượng pháo binh non trẻ của ta thiếu thốn đủ bề, vũ khí chủ yếu là pháo cũ thu được của Nhật và Pháp. Trận địa pháo tại Cổ Mễ (Bắc Ninh) có nhiệm vụ cực kỳ quan trọng: chốt chặn dòng sông Cầu, ngăn cản các tàu chiến Pháp từ Hải Phòng ngược dòng lên đánh phá khu căn cứ. Đồng chí Nguyễn Văn Thắng là người khẩu đội trưởng dũng cảm đã chỉ huy khẩu sơn pháo 75 ly lập nên chiến công vang dội trên bến sông này.
Trong những ngày đầu kháng chiến, lực lượng pháo binh non trẻ của ta thiếu thốn đủ bề, vũ khí chủ yếu là pháo cũ thu được của Nhật và Pháp. Trận địa pháo tại Cổ Mễ (Bắc Ninh) có nhiệm vụ cực kỳ quan trọng: chốt chặn dòng sông Cầu, ngăn cản các tàu chiến Pháp từ Hải Phòng ngược dòng lên đánh phá khu căn cứ. Đồng chí Nguyễn Văn Thắng là người khẩu đội trưởng dũng cảm đã chỉ huy khẩu sơn pháo 75 ly lập nên chiến công vang dội trên bến sông này.
Mùa đông năm 1947, một đoàn tàu chiến của Pháp gồm 3 chiếc tiến vào khúc quanh sông Cầu. Để bảo đảm phát hỏa chính xác, ông Thắng đã chỉ huy anh em đẩy pháo ra khỏi công sự, đưa sát ra mép bờ đê trống trải, ngụy trang bằng rơm rạ nhằm đạt tầm bắn trực diện chỉ cách mục tiêu chưa đầy 200 mét. Đây là một quyết định mạo hiểm, bởi nếu trượt phát súng đầu tiên, pháo đài bay của địch trên tàu sẽ quét sập trận địa ta lập tức.
Khi chiếc tàu đi đầu của giặc lọt vào tâm ngắm, ông Thắng dõng dạc hô lớn: "Bắn!". Khẩu sơn pháo gầm lên, viên đạn găm thẳng vào buồng lái chiếc tàu chiến chỉ huy, làm chiếc tàu mất lái xoay ngang chặn dòng sông. Địch hoảng loạn xả súng đại liên đỏ rực cả mặt nước, nhưng khẩu đội của ông Thắng đã nhanh chóng nạp viên đạn thứ hai, bồi thêm một cú chí mạng vào khoang chứa đạn của tàu làm nó nổ tung. Trận đánh xuất sắc của khẩu đội trưởng Nguyễn Văn Thắng đã bẻ gãy hoàn toàn chuyến hành quân đường thủy của giặc, mở ra truyền thống "Đã ra quân là đánh thắng" của bộ đội pháo binh ta.



