Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN: TIẾNG TRỐNG LÀNG TRONG ĐÊM - NĐC

Cụ Lợi năm nay đã ngoài chín mươi tuổi. Mỗi lần nghe tiếng trống làng vang lên trong các dịp lễ hội, cụ lại bồi hồi nhớ về một thời gian khổ nhưng đầy khí phách.

Hà Tĩnh07/04/2026Nguyễn Đình Huy (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - Xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cụ Lợi năm nay đã ngoài chín mươi tuổi. Mỗi lần nghe tiếng trống làng vang lên trong các dịp lễ hội, cụ lại bồi hồi nhớ về một thời gian khổ nhưng đầy khí phách.

“Năm đó là 1950… làng bác thường xuyên bị lính Pháp càn quét,” cụ bắt đầu.

Cụ Lợi khi ấy là du kích xã, nhiệm vụ chính là canh gác và báo động cho dân làng mỗi khi địch đến.

“Không có bộ đàm, không có điện thoại… chỉ có một thứ duy nhất – đó là tiếng trống làng.”

Một đêm, trăng mờ, gió lạnh. Cụ đang trực gác ở đầu làng thì phát hiện ánh đèn và tiếng động lạ từ xa.

“Bác biết ngay… địch đang vào.”

Không chần chừ, cụ chạy nhanh về đình làng, cầm dùi đánh trống.

“Tùng!… Tùng!… Tùng!”

Tiếng trống vang lên dồn dập, phá tan màn đêm tĩnh lặng.

Đó là tín hiệu quen thuộc – báo cho cả làng biết phải sơ tán và chuẩn bị đối phó.

Người già, trẻ nhỏ nhanh chóng rời nhà, ẩn vào những hầm bí mật. Du kích thì tỏa đi các vị trí đã chuẩn bị sẵn.

Chỉ ít phút sau, lính Pháp tràn vào làng.

Chúng lục soát từng nhà, nhưng không thấy ai. Những căn nhà trống trơn khiến chúng tức giận.

Trong khi đó, từ những bụi tre, bờ ruộng, du kích âm thầm theo dõi.

Cụ Lợi kể, ánh mắt vẫn sáng lên:
“Nhờ tiếng trống đó, cả làng thoát nạn.”

Nhưng nguy hiểm chưa dừng lại.

Một tên lính phát hiện ra cụ đang ở gần đình làng. Hắn lao tới.

Cụ Lợi không kịp chạy xa, liền ẩn mình sau bức tường đất.

Tim đập dồn dập. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.

“Lúc đó, bác nghĩ… nếu bị bắt thì cũng phải giữ bí mật cho làng.”

May mắn thay, đúng lúc ấy, một toán du kích khác gây tiếng động ở phía xa. Tên lính quay đầu bỏ đi.

Cụ thoát nạn trong gang tấc.

Sáng hôm sau, khi lính rút đi, dân làng trở về. Mọi người nhìn nhau, ai cũng thở phào nhẹ nhõm.

Một cụ già nắm tay cụ Lợi, xúc động nói:
“Nhờ tiếng trống của cháu… cả làng còn nguyên vẹn.”

Cụ chỉ cười:
“Đó là việc của cháu mà.”

Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa. Nhưng với cụ Lợi, tiếng trống năm xưa không chỉ là âm thanh báo động, mà còn là biểu tượng của sự đoàn kết, của ý chí kiên cường của cả một làng quê trong thời kháng chiến chống Pháp.

“Chỉ cần một tiếng trống… mà cứu được cả làng,” cụ nói, giọng trầm ấm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn