Câu chuyện tình của Chiến sỹ Điện Biên

Năm 1952, chàng thanh niên Vũ Khắc Hải, khi ấy là một chiến sĩ trẻ đầy nhiệt huyết, đóng quân tại Quảng Ninh. Trong những ngày chuẩn bị cho chiến dịch, anh tình cờ gặp cô gái nết na Lê Thị Liêng cùng quê. Giữa không khí sục sôi của những đoàn quân lên đường, tình yêu của họ nảy nở giản dị như nhành hoa sim bên đường.
Họ yêu nhau qua những lá thư tay vội vã, qua những lời hứa hẹn sẽ về bên nhau khi đất nước sạch bóng quân thù. Đám cưới của họ diễn ra giản đơn vào năm 1953, ngay trước khi anh lên đường tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.
Sau đám cưới chỉ vài ngày, ông Hải phải hành quân lên vùng Tây Bắc xa xôi. Bà Liêng ở lại quê nhà, vừa làm lụng vừa ngóng tin chồng.
Tại lòng chảo Điện Biên, ông Hải trực tiếp tham gia chiến đấu tại những điểm cao ác liệt nhất. Có những lúc lằn ranh giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như sợi tóc, ông lại lấy tấm ảnh nhỏ của vợ ra ngắm. Đó là nguồn động lực duy nhất giúp ông băng qua những trận pháo kích, những đêm không ngủ để giữ vững đường dây thông tin thông suốt.
Ông từng tâm sự rằng: "Ở chiến trường, cái chết không đáng sợ bằng việc sợ mình không còn cơ hội để trở về gặp người vợ trẻ đang đợi ở quê nhà."
Chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu" vang dội, nhưng phải mất một thời gian dài sau đó, ông mới có thể trở về. Bà Liêng đã đợi, một sự đợi chờ kiên định của người phụ nữ Việt Nam thời hậu chiến.
Ngày ông trở về, không có hoa, không có những nghi lễ rình rang, chỉ có hai tâm hồn bão giông gặp lại nhau trong dòng nước mắt hạnh phúc. Họ đã cùng nhau đi qua những năm tháng khó khăn của thời bao cấp, nuôi dạy con cái trưởng thành với phẩm chất của một "anh bộ đội Cụ Hồ".
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



