Câu chuyện tình đầy cảm động của người lính già sau chiến tranh
Sáng sáng người ta lại thấy một ông già mái tóc bạc, đi thể dục trên đường Nguyễn Chí Thanh, một con đường đẹp nhất Hà Nội. Giữa hai dòng xe hối hả ngược xuôi, giữa những toà cao ốc mới mọc lên đồ sộ, ông như một người lạc lõng giữa dòng đời, thong thả đếm từng bước chậm rãi bên những bồn hoa trên giải phân cách giữa lòng đường. Nhìn con người gày gò, dáng vẻ mỏi mệt ấy, mấy ai ngờ đó là một cựu chiến binh từng xông pha nhiều trận mạc trên những nẻo đường ác liệt của Trường Sơn. Cách đâ
Cho đến một hôm, cơn đau tim đột ngột làm ông không gượng dậy được. Nghe điện thoại, bà vội vã đến nhà chăm sóc ông. Không biết vì bà vốn là bác sĩ hay vì tình cũ nghĩa xưa đầm ấm mà ông Kha lại bình phục. Sau một hồi đắn đo, ông chân thành đề nghị bà đến sống với ông cho có bầu có bạn lúc tuổi già. Lúc đầu, bà Loan phân vân lắm. Nhưng sau thấy ông chân thành quá, bà nhận lời. Con bà đang sống ở nước ngoài, bà cảm thấy một mình nhiều lúc cũng cô đơn. Thế là từ hôm đó, người ta thấy ông già không đi thể dục một mình nữa. Hai ông bà vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ. Điều kỳ lạ là từ đó ông khoẻ hẳn ra. Đôi mắt ông có một hồi đã lờ đờ, giờ như long lanh trở lại. Trái tim ông có lẽ do được sưởi ấm bởi tình yêu lại trở về nhịp đập bình thường. Đồng lương hưu của hai cựu chiến binh lại chẳng phải nuôi ai, cho phép hai ông bà sống ung dung nhàn tản. Những người ở gần, ai biết chuyện tình của ông bà cũng cảm động, không ít người chúc mừng hai tuổi già tìm thấy hạnh phúc cuối đời.
Nhưng ... cuộc đời thường vẫn có những chữ “nhưng”. Vợ chồng người con trai thứ hai của ông Kha từ nước ngoài trở về, thấy tự nhiên bố lại đưa một bà già ở đâu về sống chung, cho là không ổn. Hai anh em với hai người con dâu bàn bạc với nhau suốt một buổi. Người con dâu thứ hai một mực cho là “Bố già rồi mà còn dại gái”. Người anh cả mắng ngay :”Cô là người có học, ăn nói phải thận trọng, cô dùng từ “dại gái” là không được, nhỡ bố nghe thấy thì sao?”. Không ngờ người em trai đứng lên bênh vợ :”Như thế không dại gái à? Năm ngoái bán ngôi nhà cũ, chia chác xong, bố vẫn còn hơn ba trăm triệu để dưỡng già. Ngộ nhỡ bây giờ bố đột ngột qua đời vì bệnh đau tim, số tiền đó về tay bà ấy thì sao? Mà không chừng căn chung cư cũng thành nhà của bà ấy nốt? Anh có biết giá trị của nó bây giờ mấy chục cây không?”
Người anh vẫn cho rằng sống với ai, đó là quyền của bố. “Vả lại, chú chưa biết cái ân tình của bà ấy đối với bố từ hồi còn ở chiến trường như thế nào đâu. Cả một đời bố đã vất vả gian nan rồi, hãy để cho tuổi già của bố được yên ổn. Bố thích sống với ai là tùy bố. Bán ngôi nhà cũ, anh em mình ai cũng có phần thoả đáng rồi. Chú còn thắc mắc gì nữa?”. Nhưng ý kiến ấy bị ngay người vợ của anh ta phản đối. Chị lo rằng người già thường lẩn thẩn, mình là con cái phải có trách nhiệm ngăn cản. Thế là người chị dâu với hai vợ chồng người em ngay hôm sau kéo nhau đến gặp bố. Không biết họ nói những gì, chắc chạm lòng tự trọng của bà Loan mà sau hôm ấy, bà nhất định đòi trở về nhà mình, ông Kha nói thế nào cũng không được. Và cũng từ hôm ấy ông đổ bệnh. Những cơn đau tim nối tiếp nhau, một tuần sau ông mất sau một cơn đau dữ dội.
Khi người con cả đọc di chúc mới biết ông quyết định tặng bà Loan một nửa số tiền ba trăm triệu để bà an dưỡng tuổi già, còn một nửa chia đều cho hai người con. Nhưng bà Loan nhất định không nhận. Người con cả một mực nài ép bà phải nhận cho thoả vong linh ông cụ. Trong khi người em trai cứ đi ra đi vào lẩm bẩm :”Khổ, sao cụ lại lẩn thẩn thế không biết, con cháu không cho lại cho người dưng?”...



