Bài viết

Câu chuyện tình thời hoa lửa của người chỉ huy cụm tình báo H63

Ninh Bình24/04/2026Đoàn xã Nam Đồng (Đoàn xã Nam Đồng)10 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện tình thời hoa lửa của người chỉ huy cụm tình báo H63
18 tuổi, đang học trường Trung học Petrus Ký, Nguyễn Văn Tàu (tên thật của Đại
tá Tư Cang) được mẹ gọi về Phước Long lấy vợ. Ngày đó còn nặng tư tưởng cha mẹ
đặt đâu con ngồi đó, nên đến tận ngày đám cưới diễn ra, Tư Cang mới biết mặt cô dâu, một cô gái kém ông 1 tuổi. Tư Cang kể, mấy ngày đầu mới lấy nhau về, hai vợ chồng ông như hai người lạ, nằm một giường mà đến thở cũng không dám thở mạnh. Nên vợ nên chồng, nhưng suốt 3 ngày đầu, ông bà không dám nói với nhau một câu ngọt ngào, xưng hô trống không, đến một cái nắm tay để thể hiện tình cảm cũng không có. Nhưng ở với nhau được 3 tháng, thì cả ông và bà đều đã kịp nhận ra người mình lấy làm vợ làm chồng, tưởng chẳng yêu thương gì, nhưng hóa ra lại chính là một nửa hoàn hảo của đời mình. Khi đã bắt đầu bén tình vợ chồng, bắt đầu thương thương nhớ nhớ thì dân tộc bước vào cuộc kháng chiến trường kỳ, ông theo tiếng gọi tổ quốc, đi vào chiến khu đánh giặc mà thắt lòng khi biết vợ mình mới mang thai được vài tháng. Đó là những ngày đầu ly biệt, đánh dấu cuộc chia ly dài gần 30 năm, Kháng chiến chống Pháp vừa kết thúc, Tư Cang đã được lệnh tập kết ra Bắc,
chẳng có cơ hội đi tìm lại vợ con. Ông kể, đến tận lúc gần lên tàu, ông mới nhận được
chiếc áo len và lá thư viết vội của vợ, cùng với tấm ảnh của cô con gái 7 tuổi mà ông
chưa từng một lần biết mặt. Nuốt cay đắng vào lòng, ông ôm những kỉ vật quý giá đó
suốt chặng đi tập kết.
Những ngày ở Hà Nội, sống và làm việc giữa Thủ đô, nhưng trong lòng ông lúc
nào cũng chỉ mong ngóng được trở về miền Nam, nơi có vợ và đứa con gái nhỏ bé của
ông đang sống. Chính vì thế, năm 1961, khi nhận được nhiệm vụ mới quay trở lại miền Nam hoạt động tình báo, ông đã dốc toàn bộ số tiền lương ít ỏi dành dụm trong suốt mấy năm trời để mua cho vợ chiếc đồng hồ bằng vàng tây, hiệu Movado của Thụy Sỹ, như một món quà để bù đắp những xa cách thiệt thòi mà vợ phải chịu. Ông kể: “Đó là chiếc đồng hồ duy nhất có trong tủ kính của bách hóa tổng hợp. Cô nhân viên bán hàng,nhìn tôi ăn mặc bình thường mà dám chơi sang, mắt cứ tròn xoe, vừa ngạc nhiên, vừa kinh hãi. Nhưng tôi cứ tưởng tượng đến niềm vui của bà ấy khi nhận được món quà này, là đã thấy đủ hạnh phúc và mãn nguyện lắm rồi. Tôi để nó trong đáy ba lô, ròng rã vượt Trường Sơn vào Nam, chỉ mong đến giây phút được gặp lại vợ con sau mười mấy năm xa cách”. Nhớ lại những năm tháng đó, bà Sáu Ảnh, vợ Đại tá Tư Cang không kìm nổi nước mắt. Suốt những năm tháng chồng biền biệt theo cách mạng, một mình bà ở nhà nuôi đứa con gái nhỏ giữa Sài Gòn bon chen và cám dỗ. Sợ lộ việc chồng đi cách mạng, bà còn phải cắn răng chịu đựng tiếng “chửa hoang”, bị người đời khinh rẻ. Xa chồng, với một người phụ nữ đang ở độ tuổi tràn trề sức sống, đó là một cực hình. Nhưng bà vẫn nguyện một lòng chung thủy với ông, vẫn tin, vẫn hi vọng và chờ đợi đến ngày ông trở về. Đến lúc bà gần như tuyệt vọng thì ông trở về, vẫn lành lặn, khỏe mạnh, với chiếc đồng hồ Movado làm quà. Bà kể: “Đó là lần đầu tiên con gái tôi được gặp bố. Lúc đầu nó không biết đó là bố đẻ nó, nó thấy tôi gọi là anh, nó cũng gọi theo”. 3 tiếng sau cuộc hội ngộ đầy nước mắt đó, Tư Cang lại phải kiềm lòng mình quay đi, để lại vợ con để đi làm nhiệm vụ cách mạng giao phó, bắt đầu một chuỗi ngày ly biệt “gần nhau chỉ tấc gang, mà nghìn trùng cách biệt”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn