Câu chuyện: tình yêu Đất nước – Trong đó có em!
chia sẻ về một câu chuyện tình đẹp, cảm động. Hai ông bà cưới nhau được 3 ngày thì ông tham gia nghĩa vụ 5 năm. vợ ở nhà thủy chung son sắc chờ chồng 5 năm mới về, và từ ngày cưới đến 5 năm sau ông bà mới có con đầu lòng.
Chúng tôi tìm đến nhà Cựu chiến Binh Trương Thanh Khiết, Thôn Cẩm Lợi 1 , xã Thạch Bình trong buổi chiều đông. Sau khi đi hết tuyến đường làng quanh co, dẫn chúng tôi vào chân núi, phong cảnh yên tĩnh trong lành đến lạ thường.
Phía xa xa, bóng dáng thấp thoáng trong vườn bưởi trĩu quả là nhân vật chính trong câu chuyện ngày hôm nay mà chúng tôi muốn chia sẻ
Vườn bưởi trĩu quả do bàn tay vợ chồng ông : Trương Thanh Khiết chăm sóc
Ông tươi cười khi thấy chúng tôi- những thanh niên tới nhà chơi, đặc biệt hơn ông rất ngạc nhiên khi biết chúng tôi đến để lấy chất liệu tạo nên “câu chuyện thời hoa lửa”
Ông sinh năm 1961, khi mới tròn 18 tuổi ông két hôn với cô gái cùng làng Bùi Thị Chanh; khi mới cưới được 3 ngày theo tiếng gọi và tinh thần trách nhiệm ông tạm chia tay người vợ mới cưới vào Bình trị thiên để huấn luyên tại Quân khu 4, sư đoàn 342, trung đoàn 709, tiểu đoàn D2,C6.
Ông chí sẻ: “Vợ ông buồn lắm, bịn rịn, khóc nức nở; ông cũng nhẹn lòng, kìm nén động viên người vợ hiền- đất nước cần anh, tình yêu lớn lao anh giành cho Đất nước, trong đất nước có bóng hình em”
Những hôm đầu vào đơn vị, không đêm nào ông ngủ được, luôn nhớ người vợ hiền, nhớ bố mẹ, nhớ quê hương mà ông gọi là Bản Mường. Nhưng nghĩ đến đất nước còn tiếng súng, còn xâm lăng, ông mạnh mẽ tích cực tập luyện, sẵn sàng khi tổ quốc cần
Nụ cười hiền hậu của ông
Sau 5 năm đóng quân tại Cam Lộ. Ông trở về cùng người vợ hiền vẫn ngày đêm mong chờ ông.
Khi hỏi về cảm xúc khi 2 người gặp nhau sau 5 năm xa cách, ông nghẹn ngào, mắt ngấn lệ, cảm xúc ấy có lẽ cả cuộc đời ông không thể quên được. Ông nói “ ông đi bộ vào đầu làng, đeo ba lô, chẳng mang được chút quà gì, chỉ mong nhanh được gặp vợ, gần về tới nhà vợ ông sững sờ, hai người chẳng nói được gì nước mắt cứ thế tuôn rơi, có lẽ đấy là ngọt nước mắt của hạnh phúc, cũng là lời trách móc” Ông cười rồi nói tiếp “ cũng muốn ôm lấy vợ nhưng khi ấy e ngại lắm, không giống các cháu bây giờ, nên chỉ vố vai, lau nước mắt cho vợ rồi vào nhà thôi”.
Khi được hỏi : Ông muốn nhắn nhủ gì với thế hệ trẻ hiện nay về tình yêu và sự chung thủy? Ông ân cần đáp: Bây giờ các cháu cá tính, thể hiện được cái bản lĩnh, cái tôi của mình điều đấy cũng đáng quý, tuy nhiên nhiều bạn có lối sống buông lỏng, suy nghĩ nông cạn, xem trọng tình yêu là trên hết ,mà quên đi trách nhiệm của ban thân là học tập, là cha mẹ. Ông thấy trên ti vi nhiều vụ tự tử vì chia tay, rồi vào tù vì ghen tuông ông thấy rất đáng tiếc.
Tình yêu là một phần trong cuộc sống, tuy nhiên chúng ta phải biết hi sinh, để hướng tới tương lai. Câu chuyện của ông là một minh chứng cho tình yêu sâu sắc, thủy chung, bền chặt, là một sự hi sinh cá nhân để dành trọn cho Tổ quốc.
Trong bầu không khí vui vẻ ông tặng chúng tôi bài thơ về Đoàn, rất ý nghĩa và sâu sắc. Trời cũng đã bắt đầu nhá nhem, chúng tôi xin phép ông ra về trong sự lưu luyến nơi đây. Chúng tôi tặng ông món quà nhỏ như lời cảm ơn, ông vội vàng hái vài trái bưởi tặng chúng tôi.
Câu chuyện của Ông là một minh chứng cho tình yêu đẹp, một tình yêu lớn lao bao trọn trong tình yêu tổ quốc cũng là lời nhắc nhở về lớp trẻ hiện nay, sự ích kỷ cá nhân, lợi dụng trong tình yêu đã làm phai màu sự tinh khôi vốn có của tỉnh yêu.
Chúng tôi chia tay ông ra về.


