CÂU CHUYỆN: “TÔI LẤY SÚNG GIẶC GIỮA BAN NGÀY” – LỜI KỂ CỦA ANH HÙNG NGUYỄN THỊ CHIÊN

Trời trưa nắng gắt. Cả cánh đồng Vĩnh Bảo chìm trong cái oi ả của vùng quê Bắc Bộ. Nguyễn Thị Chiên – cô du kích tuổi đôi mươi, dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt sáng nhưng cương nghị – đang ngồi trước lán trại, chăm chú quan sát đồn lính Pháp ở phía xa.
Suốt mấy ngày theo dõi, Chiên nhận ra một điều rất lạ: mỗi buổi trưa, bọn lính trong đồn thường để súng tựa vào bức tường sân rồi tụ tập hút thuốc, nói cười ầm ĩ. Vừa nhìn, trong đầu Chiên lóe lên một ý nghĩ táo bạo: phải lấy được những khẩu súng ấy.
Cô đứng dậy, vào trong lán, thay bộ quần áo nâu của người đi chợ, đội chiếc nón mê rộng vành. Một đôi quang gánh đầy rau được đặt lên vai. Chiên nhìn mình trong tấm gương mờ. Không còn cô du kích gan dạ, mà chỉ là một người đàn bà quê hiền lành, lam lũ.
Con đường dẫn vào đồn đất cát, nắng bụi bốc lên mù. Chiên gánh rau, bước chậm rãi. Đến gần cổng đồn, mấy tên lính Pháp đang ngồi gác. Một tên lười biếng ngẩng lên nhìn, rồi lại cúi xuống. Không ai mảy may nghi ngờ cô.
Bước vào sân, Chiên giả vờ dò hỏi giá cả, nhìn quanh như người bán hàng rong thường ngày. Bọn lính vẫn cười cợt, chẳng thèm để ý. Trái tim cô đập mạnh, nhưng khuôn mặt vẫn bình thản.
Ngay sát tường là hai khẩu súng trường. Chỉ cách vài bước chân. Chiên tiến lại gần, chậm rãi đặt gánh rau xuống như để nghỉ mệt. Rồi trong thoáng chốc, đôi tay thoăn thoắt giấu hai khẩu súng vào đáy thúng, phủ rau lên trên.
Cô gánh lên—khó khăn hơn vì súng nặng, lại phải tránh va chạm tạo tiếng động. Mồ hôi rịn ra trên trán, nhưng Chiên vẫn giữ dáng vẻ bình thản như người đàn bà đi chợ vừa mua thêm đồ.
Cô bước qua cổng đồn. Mấy tên lính vẫn chẳng mấy quan tâm. Nhưng đi được vài chục mét, từ phía sau, tiếng hô hoán vang lên: “Mất súng! Mất súng rồi!”
Chiên giật mình, nhưng đôi chân vẫn bước đều. Càng lúc tiếng la càng lớn, nhưng cô vẫn gánh rau, dáng đi chậm rãi như bao người dân đang về làng. Chỉ đến khi vượt qua được bụi tre rậm, khuất hẳn tầm mắt kẻ địch, cô mới chạy như bay về căn cứ.
Khi đặt gánh rau xuống trước mặt đồng đội, ai cũng ngạc nhiên. Cô cười tươi, lật thúng rau lên—hai khẩu súng lấp lánh hiện ra.
Cả đơn vị òa lên vui sướng. Đồng chí chỉ huy chưa hết kinh ngạc:
— Chiên! Lấy ở đâu mà được hai khẩu này?
Cô chỉ cười đáp:
— Em vào đồn lấy về chứ đâu!
Câu nói nhẹ tênh, mà chứa đựng sự mưu trí, gan dạ và táo bạo hiếm có. Đó là một trong những chiến công làm nên tên tuổi của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Thị Chiên, người con gái đất Hải Phòng đã viết nên bao trang chuyện đẹp của thời kháng chiến.



