Cựu chiến binh

Câu Chuyện Tri ân: Anh Chiến Và Mối Nối Cuối Cùng

Qua lời kể đầy xúc động của cựu chiến binh Đỗ Văn Quyết, câu chuyện "Đến chết rồi vẫn không buông" tái hiện sự hy sinh oanh liệt của anh Chiến – người lính thông tin đã gạt bỏ sống chết, ôm dụng cụ xông vào mưa bom để giữ vững mạch máu liên lạc cho trận tuyến.

Lạng Sơn17/08/2026xã Thanh Hà (Xã Thanh Hà)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu Chuyện Tri ân: Anh Chiến Và Mối Nối Cuối Cùng

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những mảnh kí ức về một thời hoa lửa vẫn khắc sâu trong tâm trí những người đã đi qua bom đạn – nay đã trở thành các bác cựu chiến binh. Mỗi người họ đều là những trang sử sống, mang theo những câu chuyện cảm động về lòng yêu nước, tình đồng đội và sự hi sinh thầm lặng cho tổ quốc.

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ câu chuyện “Đến chết rồi vẫn không buông”, một câu chuyện kể có thật từ lời kể của Cựu chiến binh Đỗ Văn Quyết – lính Thông tin Trung đoàn 52, Sư đoàn 320B. Tôi xin thuật lại toàn bộ lời kể ấy của bác dưới đây:

Trong chiến tranh, có những khoảnh khắc không bao giờ phai mờ. Như cái lần dây thông tin bị đứt giữa làn mưa bom, bão đạn. Khi ấy, cả tiểu đội đang lặng người. Sự im lặng kéo dài chỉ bằng một nhịp thở, rồi anh tiểu đội trưởng cất giọng hỏi:

– “Ai xung phong đi nối dây?” Tôi giơ tay. Nhưng anh Chiến – tiểu đội phó – nhìn tôi và khẽ lắc đầu:

– “Cậu còn gia đình, còn người yêu. Người thân tớ… không còn ai cả.”

Rồi anh ấy cúi xuống, cầm theo khẩu súng lục và dụng cụ nối dây, quay lưng đi vào màn khói mịt mù. Chỉ khoảng mười phút sau, đường dây đã được nối lại. Liên lạc với tiền tuyến trở nên rõ ràng, mạch lạc. Nhưng… anh Chiến thì không trở lại. Chúng tôi gọi mãi, tiền tuyến bảo không thấy. Khi bom ngừng rơi, địch rút lui, tớ chạy xuôi theo đoạn dây vừa nối. Đến gần một hố bom, thấy anh nằm đó… lặng lẽ. Đôi tay anh vẫn đang giữ chặt mối nối – đến chết rồi vẫn không buông.

Đỗ Văn Quyết_1.jpeg

Tôi đứng lặng, không dám khóc. Không phải vì tôi không đau. Mà bởi chiến tranh đã dạy bọn tôi cách nén nước mắt, để tiếp tục sống và chiến đấu vì những người đã không thể trở về. Với lính thông tin, đường dây không phải chỉ là công cụ. Đó là sinh mệnh của mình, của đồng đội, của cả trận tuyến phía trước. Nhiều năm đã trôi qua, hòa bình trở lại, nhưng mỗi lần nhắc đến anh – tôi vẫn nghẹn lòng. Có những cái chết không ồn ào, không lời trăng trối. Chỉ lặng lẽ nằm lại bên chiến hào… Và để lại cả sự sống cho những người đi tiếp.

Đỗ Văn Quyết_2.jpeg

Ngay cả bản thân tôi cho đến khi thuật lại câu chuyện của bác Quyết vẫn không thể kìm nén được sự xúc động và lòng biết ơn chân thành dành cho những người chiến sĩ đã không tiếc tuổi xuân để dành lấy độc lập tự do cho cả dân tộc. Ngày nay, chúng ta thường bắt gặp hình ảnh các bác cựu chiến binh với dàng vẻ giản dị, mái tóc bạc trắng và những bước đi chậm rãi. Nhưng có lẽ sẽ ít người biết rằng đằng sau dáng vẻ ấy là cả một tuổi trẻ rực lửa, nhiệt huyết, sẵn sàng hi sinh tất cả vì hai chữ “tổ quốc”. Điều ấy thực sự cần được thế hệ trẻ ngày nay trân trọng và học tập.

Câu chuyện thời hoa lửa không chỉ là ký ức của riêng các bác cựu chiến binh, mà còn là bài học quý giá cho thế hệ hôm nay. Chúng tôi - những người sinh ra trong hòa bình - càng thêm trân trọng cuộc sống yên bình hiện tại và tự nhủ phải sống xứng đáng với những hy sinh lớn lao ấy. Bởi lẽ, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao con người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn