Khác

CÂU CHUYỆN TRINH SÁT

Quảng Trị26/11/2025TRẦN KHÁNH NHÃ (ĐOÀN PHƯỜNG ĐỒNG SƠN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện này được kể bởi ông Đào Hữu Phụng, 79 tuổi, từng là trinh sát dẫn đường cho chiến dịch tái chiếm Quảng Trị.

Ông Phụng có một chi tiết kỳ lạ: trên ngực trái của ông có một vết sẹo hình vòng tròn nhỏ.
Trong buổi phỏng vấn, một đoàn viên tò mò hỏi:

“Bác ơi, sẹo đó từ bom đạn hả bác?”

Ông cười buồn:

“Không phải bom… mà là từ cái la bàn.”

Ông kể:
Trong những năm chiến tranh, trinh sát là lực lượng đi trước, mở đường, dẫn quân băng rừng, vượt cát. La bàn luôn được ông treo trước ngực — “như một trái tim thứ hai”.

Ngày 14/7/1972, khi dẫn đại đội áp sát cứ điểm địch, ông bị một loạt đạn bắn sượt. Một viên găm thẳng vào la bàn, làm nó vỡ nát, hằn lên ngực ông vết sẹo đến tận hôm nay.

“Nếu không có cái la bàn… chắc tau không ngồi đây nói chuyện với tụi bây.”

Nhưng câu chuyện không chỉ dừng lại ở đó.

La bàn bị bắn vỡ, kim gãy. Không còn công cụ định hướng, cả đơn vị có thể lạc hướng và rơi vào ổ phục kích. Trong khoảnh khắc đó, ông Phụng cắn răng, tự mình ghi nhớ từng bụi cây, từng mô đất để dẫn đường trong bóng đêm.

Trời tối đen như mực. Trước mặt là pháo sáng địch. Sau lưng là cả đại đội.
Một sai lầm của ông có thể khiến cả đơn vị hi sinh.

Ông nói với đoàn viên:

“Đêm đó, tau nghe tiếng tim mình đập còn lớn hơn tiếng pháo.”

Cuối cùng, ông đã dẫn cả đơn vị vượt qua được vòng vây. Nhưng khi tới điểm tập kết, ông ngã quỵ vì mất máu. Đồng đội khiêng ông về trạm quân y — bên cạnh là cái la bàn vỡ tan.

50 năm trôi qua, gia đình ông vẫn giữ lại mảnh la bàn như báu vật. Khi đoàn viên xin phép số hóa và làm trưng bày, ông xúc động nói:

“Chiến tranh không chỉ giết người. Nó cũng tạo ra những thứ níu người sống lại, để nhớ, để kể.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN TRINH SÁT | Câu chuyện thời hoa lửa