Câu chuyện trong trường học
Một buổi sáng, trong tiết sinh hoạt truyền thống, cô giáo bước vào lớp với một cuốn sách trên tay. Cô đặt cuốn sách lên bàn rồi hỏi: — Các em có biết Cù Chính Lan là ai không? Một vài cánh tay giơ lên. Có em đã từng nghe tên anh. Có em chỉ biết anh là một người lính trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

Một buổi sáng, trong tiết sinh hoạt truyền thống, cô giáo bước vào lớp với một cuốn sách trên tay.
Cô đặt cuốn sách lên bàn rồi hỏi:
— Các em có biết Cù Chính Lan là ai không?
Một vài cánh tay giơ lên.
Có em đã từng nghe tên anh.
Có em chỉ biết anh là một người lính trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Cô giáo bắt đầu kể.
Cù Chính Lan sinh năm 1930, quê ở Quỳnh Đôi, Nghệ An. Anh tham gia quân đội khi còn trẻ và trở thành một chiến sĩ được đồng đội yêu quý.
Ngày 29 tháng 12 năm 1951, trong trận đồn Cô Tô thuộc Chiến dịch Hòa Bình, Cù Chính Lan bị thương nhiều lần nhưng vẫn tiếp tục động viên và chỉ huy đồng đội. Sau khi trận đánh kết thúc, anh hy sinh khi mới 20 tuổi.
Cả lớp im lặng.
Một học sinh hỏi:
— Thưa cô, tại sao một người trẻ như anh lại có thể làm được những việc lớn như vậy?
Cô giáo mỉm cười:
— Vì anh ấy có trách nhiệm với nhiệm vụ và biết nghĩ đến đồng đội. Nhưng các em không cần phải làm những việc phi thường mới có thể noi gương anh.
Cả lớp chăm chú lắng nghe.
Cô nói tiếp:
— Các em có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ: học tập nghiêm túc, giữ lời hứa, giúp đỡ bạn bè, tôn trọng kỷ luật và biết chịu trách nhiệm về việc mình làm.
Một học sinh nhìn lên bảng rồi nói:
— Như vậy, học tập tấm gương của anh cũng là học cách sống có trách nhiệm phải không cô?
— Đúng vậy.
Cô giáo gật đầu.
Trên bảng, cô viết:
“Tuổi trẻ có ý nghĩa khi biết sống có trách nhiệm.”
Câu chuyện tiếp tục.
Cô kể rằng ngày 19 tháng 5 năm 1952, Cù Chính Lan được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, thuộc lớp những Anh hùng đầu tiên được tuyên dương, truy tặng.
Một học sinh hỏi:
— Anh đã hy sinh rồi thì làm sao biết được mình được tuyên dương?
Cô giáo trả lời:
— Anh không còn để nghe những lời ấy. Nhưng danh hiệu ấy là sự ghi nhận của đất nước đối với những gì anh đã cống hiến.
Cả lớp lại im lặng.
Ngoài sân trường, tiếng trống vang lên.
Tiết học kết thúc.
Các em lần lượt đứng dậy.
Một học sinh vẫn nhìn dòng chữ trên bảng.
Em nói với bạn:
— Tớ nghĩ điều quan trọng nhất không phải là nhớ một cái tên.
— Vậy là gì?
— Là nhớ những điều tốt đẹp mà người ấy đã làm.
Hai bạn cùng bước ra khỏi lớp.
Câu chuyện về Cù Chính Lan cũng khép lại ở đó.
Nhưng bài học thì còn ở lại.
Bởi lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách.
Lịch sử còn sống trong cách thế hệ trẻ hôm nay ghi nhớ, suy ngẫm và biến những giá trị tốt đẹp của người đi trước thành hành động trong cuộc sống của mình.
Một câu chuyện được kể trong lớp học có thể chỉ kéo dài vài phút, nhưng một bài học về trách nhiệm, lòng dũng cảm và tình đồng đội có thể ở lại với một người suốt nhiều năm.



