Câu chuyện trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ của ông Bùi Văn Định
Tôi sinh ra và lớn lên ở xã Vân Bán, trong những năm đất nước còn chia cắt, chiến tranh kéo dài. Khi đế quốc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc, tôi vừa tròn hai mươi tuổi. Nhìn cảnh quê hương ngày đêm sơ tán, tiếng còi báo động vang lên liên hồi, tôi hiểu rằng thế hệ chúng tôi không thể đứng ngoài cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc. Năm ấy, tôi viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê, tôi khoác trên vai ba lô con cóc, trong túi chỉ có mấy bộ quần áo và lá thư mẹ dặn dò viết vội. Mẹ tôi không khóc thành tiếng, chỉ nắm chặt tay tôi thật lâu rồi nói: “Con đi vì nước, mẹ ở nhà sẽ thay con lo cho gia đình.” Lời dặn ấy theo tôi suốt những năm tháng chiến trường đầy bom đạn.
Vào chiến trường, tôi cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng Trường Sơn hiểm trở. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm băng rừng, vượt suối. Bom Mỹ rải thảm, đất đá vùi lấp đường đi, nhiều lần chúng tôi phải đào bới bằng tay không để cứu đồng đội bị thương. Có những đêm nằm giữa rừng sâu, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu, tôi chỉ biết siết chặt khẩu súng, tự nhủ phải sống để chiến đấu đến cùng. Tôi không thể quên những trận đánh ác liệt nơi tiền tuyến. Khói lửa mù mịt, tiếng bom đạn xé toạc không gian. Nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống ngay bên cạnh, chưa kịp gửi lời nhắn về cho gia đình. Mỗi lần chôn cất đồng đội, chúng tôi chỉ kịp cắm tạm một cành cây làm dấu, lòng đau như cắt nhưng không ai được phép dừng lại, bởi phía trước còn nhiệm vụ, còn Tổ quốc đang chờ.
Trong gian khổ, thứ giúp chúng tôi đứng vững chính là tình đồng chí, đồng đội và niềm tin sắt son vào ngày thống nhất. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, nắm cơm vắt, động viên nhau vượt qua sốt rét, đói khát và nỗi nhớ nhà da diết. Ai cũng mang trong tim hình ảnh quê hương Vân Bán yên bình, nơi có cha mẹ, có ruộng đồng, có mái nhà đang ngày đêm mong tin chiến thắng. Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, tôi và đồng đội ôm chầm lấy nhau giữa rừng, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Đó là những giọt nước mắt của niềm vui, của sự mất mát và của những năm tháng tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc. Tôi may mắn được trở về quê hương, nhưng nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại vĩnh viễn nơi chiến trường xa.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần kể lại những năm tháng chống Mỹ, tim tôi vẫn rung lên. Tôi tự hào vì đã được góp một phần nhỏ bé vào cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc. Tôi mong thế hệ trẻ xã Vân Bán hôm nay sẽ luôn ghi nhớ lịch sử, trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của bao thế hệ cha anh.



