Bài viết

CÂU CHUYỆN TRƯỜNG SƠN – DÒNG SÔNG TUỔI TRẺ CHẢY GIỮA BOM ĐẠN

Bài viết là hành trình trở về với Trường Sơn huyền thoại qua lời kể của những cựu chiến sĩ và thanh niên xung phong quê Lào Cai. Từ ký ức rực lửa của họ, người học sinh thời bình thấu hiểu giá trị của hòa bình, của lý tưởng sống đẹp và trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay.

Lào Cai27/11/2025Tạ Xuân Phúc (Chi đoàn 11A1, Đoàn trường THPT Trần Nhật Duật, xã Yên Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những dòng sông chỉ chảy bằng nước. Lại có những dòng sông chảy bằng mồ hôi, máu và tuổi trẻ. Trường Sơn – con đường huyền thoại trong những năm tháng chiến tranh – không chỉ uốn mình giữa núi rừng mà còn chảy trong ký ức dân tộc như một dòng sông rực lửa, nơi tuổi trẻ Việt Nam gửi trọn sức lực, lý tưởng và cả những hi sinh lặng thầm. Mỗi tấc đất nơi ấy đều thấm dấu chân của những người lính, những cô gái thanh niên xung phong, những đoàn dân công từ khắp miền đất nước, và cả từ một miền quê bình dị như Yên Bái.

Tôi tên là Tạ Xuân Phúc, học sinh lớp 11A1 trường THPT Trần Nhật Duật, tỉnh Lào Cai . Sinh ra trong thời bình, tôi đến với Trường Sơn qua trang sách, qua những thước phim tư liệu. Nhưng phải đến một buổi chiều tháng Ba, khi ngồi trò chuyện cùng bác Hoàng Văn Tự, cựu chiến sĩ lái xe Trường Sơn quê ở phường Văn Phú, tỉnh Lào Cai , tôi mới thấy rõ thế nào là “đi qua Trường Sơn không chỉ bằng chân, mà bằng cả trái tim”.

Dòng sông của ý chí – nơi tuổi trẻ hóa thành lửa. Vào những năm 1965–1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt, tuổi trẻ Việt Nam đã rời quê hương, rời mái trường để lên đường vào Trường Sơn. Họ – những chàng trai đôi mươi, những cô gái mười tám – đã mang trong tim một niềm tin giản dị: “Miền Nam gọi, chúng tôi đi”. Đó là lý tưởng chung của cả thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.

Trường Sơn ngày ấy không phải là một tuyến đường bình thường; nó là mạch máu của cả cuộc kháng chiến, là nơi Mỹ dội xuống vô vàn bom đạn để cắt đứt sự chi viện từ hậu phương. Những đoàn xe phải đi trong bóng đêm, những đội TNXP phải lao vào lấp hố bom, mở đường, tải đạn, cứu thương… từng giờ từng phút đối mặt với cái chết. Và chính trong dòng lửa đó, bừng sáng lên vẻ đẹp của tuổi trẻ Việt Nam – lãng mạn mà can trường, mềm mại mà dữ dội.

Gặp người kể chuyện Trường Sơn – nhân chứng của dòng sông đỏ lửa. Trong cuộc trò chuyện, bác Hoàng Văn Tự, năm nay đã ngoài bảy mươi, vẫn nhớ như in từng khúc cua, từng mỏm đá, từng đoạn đường rừng của Trường Sơn. Đôi mắt bác sáng lên khi nhắc về những năm tháng “ăn rừng, ở suối, ngủ võng dù”.

“Ngày tôi nhập ngũ, mới vừa tròn hai mươi. Lái xe trên Trường Sơn là nghề mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một quầng sáng pháo sáng của máy bay Mỹ. Đêm nào cũng chạy xe, che đèn, tránh máy bay, qua những điểm mà chỉ cần chậm vài giây là bom sẽ phủ kín” – bác Tự kể.

Tôi hỏi bác rằng điều gì đã khiến tuổi trẻ ngày ấy vững vàng đến lạ. Bác nhìn xa xăm:

“Chúng tôi chẳng nghĩ nhiều. Đất nước còn chiến tranh, thì thanh niên phải đi. Trên đường, nhiều đồng đội hi sinh ngay trước mắt. Nhưng càng mất mát, càng phải chạy cho nhanh, chạy cho kịp, để hàng vào kịp chiến trường… Chúng tôi biết rằng sau lưng mình là Tổ quốc.”

Có lần đoàn xe của bác đi qua trọng điểm A Sầu – A Lưới, nơi được coi là “chảo lửa Trường Sơn”. Máy bay Mỹ đánh phá suốt ngày đêm. Bác nhớ:

“Bom dội xuống như sấm. Có đêm đất rung lên từng hồi. Xe phía trước trúng bom, lửa bốc lên đỏ rực. Nhưng chúng tôi vẫn phải lao qua. Không qua được là tắc đường, là hàng không vào chiến trường được.”

Khi kể đến những đồng đội đã nằm lại Trường Sơn, giọng bác chùng xuống:

“Trẻ lắm… hai mươi, mười tám thôi. Đêm lặng đi vì nhớ. Nhưng sáng mai vẫn phải lên đường. Trường Sơn rèn thanh niên thành thép ở chỗ đó.”

Tôi chợt hiểu: Dòng sông Trường Sơn không chỉ chảy bằng máu mà còn bằng ý chí sắt đá của cả một thế hệ.

Những bông hoa giữa đại ngàn – tuổi trẻ không lùi bước, Không chỉ những người lính lái xe, mà hàng vạn thanh niên xung phong cũng đã làm nên huyền thoại Trường Sơn. Họ là những cô gái mảnh mai mà mạnh mẽ như đá núi.

Dưới tán rừng già, họ đào đường, gánh đất, kéo gỗ, tải đạn vượt suối, vượt giông bão. Nhiều người chưa đầy 20 tuổi đã đọc được tiếng động cơ máy bay, biết đoán hướng bom, biết chạy đua với cái chết để mở lại con đường bị đánh phá.

Một cựu TNXP ở Yên Bái mà tôi từng gặp – bác Lê Thị Hiền, nguyên chiến sĩ Đại đội 559, nay sống ở xã Yên Bình, tỉnh Lào Cai – kể rằng có những đêm cả tiểu đội phải lấp hơn 20 hố bom chỉ trong vài giờ:

“Mồ hôi hay nước mắt cũng chẳng phân biệt được nữa. Tay phồng rộp nhưng vẫn làm. Chỉ cần đường thông, là xe qua được, hàng vào được miền Nam. Chúng tôi sống bằng niềm tin ấy.”

Những cô gái bé nhỏ ấy đã biến vùng rừng núi khắc nghiệt thành “ngôi nhà thứ hai”, biến tuổi trẻ của mình thành một phần của con đường huyền thoại.

Dòng sông ký ức – khi Trường Sơn vẫn còn vang vọng trong thời bình, hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng trong lời kể của bác Tự, của bác Hiền, Trường Sơn vẫn bừng sáng như vừa hôm qua. Những câu chuyện của các bác giúp tôi – một học sinh thời bình – thấy rõ rằng lịch sử không chỉ là những mốc thời gian hay những chiến dịch lớn. Lịch sử nằm trong từng bước chân, từng giọt mồ hôi, từng nhịp tim của những con người rất đỗi bình thường mà phi thường.

Thế hệ của bác Tự không gọi mình là anh hùng. Nhưng chính họ – những người lính lái xe, những cô gái TNXP, những đoàn dân công từ Yên Bái, từ Nghệ An, từ Quảng Bình… – đã làm nên dòng sông tuổi trẻ chảy giữa bom đạn.

Họ đã đi vào Trường Sơn bằng một trái tim son trẻ và trở về bằng những vết thương không bao giờ lành – nhưng cũng bằng niềm tự hào bất diệt.

Trường Sơn hôm nay xanh hơn, yên bình hơn. Con đường đất đỏ ngày xưa đã thành đường nhựa phẳng lì. Nhưng những câu chuyện từ dòng sông lửa năm nào vẫn không phai.

Là thế hệ sinh ra trong hòa bình, chúng tôi không phải đi qua Trường Sơn bằng đôi chân, nhưng chúng tôi phải đi qua bằng ý thức và trách nhiệm. Phải học để hiểu rằng tự do không phải món quà có sẵn; hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ của những người như bác Tự, bác Hiền và hàng triệu con người khác.

Dòng sông không bao giờ tắt, Trường Sơn không chỉ là một tuyến đường vận tải quân sự. Trường Sơn là biểu tượng của sức mạnh Việt Nam, của một thế hệ biết sống đẹp, sống có lý tưởng. Nó nhắc nhở chúng ta rằng trong bất kỳ hoàn cảnh nào, tuổi trẻ cũng có thể tỏa sáng – bằng tri thức, bằng sáng tạo, bằng lòng nhân ái và trách nhiệm với cộng đồng.

Tôi tin rằng dòng sông tuổi trẻ năm xưa vẫn đang chảy, chỉ là chảy theo một cách khác. Chảy vào giảng đường, nhà trường, những công trình nghiên cứu, những ước mơ vươn ra thế giới. Dù ở đâu, nó vẫn rực sáng tinh thần Trường Sơn: kiên cường, bền bỉ, dám đi đến cùng vì điều tốt đẹp hơn.

Khi chia tay bác Tự, bác nói một câu mà đến giờ tôi vẫn không quên:

“Cháu không cần phải đi qua Trường Sơn như chúng tôi. Chỉ cần sống cho xứng đáng với những người đã nằm lại. Thế là đủ.”

Và tôi hiểu rằng tuổi trẻ của tôi – tuổi trẻ thời bình – cần được sống đẹp, sống tử tế, sống cống hiến để không bao giờ phụ những người đã biến cả tuổi xuân mình thành lửa đỏ giữa đại ngàn Trường Sơn./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn