CÂU CHUYỆN TRUYỀN HOA LỬA Ngọn lửa giữa đại ngàn
Ngọn lửa giữa đại ngàn
Chiều cuối tháng Bảy, khi những tia nắng vàng còn vương trên hàng thông xanh của doanh trại, đại đội tân binh vừa kết thúc buổi huấn luyện đầu tiên. Ai cũng mệt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng trên khuôn mặt vẫn ánh lên niềm tự hào khi khoác trên mình màu xanh áo lính.
Đêm hôm ấy, theo truyền thống của đơn vị, tất cả chiến sĩ mới tập trung quanh một đống lửa lớn giữa sân.
Ngọn lửa bập bùng soi sáng từng gương mặt còn rất trẻ. Có người vừa rời ghế nhà trường. Có người là công nhân. Có người là sinh viên năm cuối tạm gác việc học để lên đường nhập ngũ. Tất cả đều mang trong mình những ước mơ riêng, nhưng từ hôm nay họ có chung một cái tên: Người lính.
Ở phía trước, Đại tá Nguyễn Văn Lâm – người đã hơn ba mươi năm gắn bó với quân ngũ – chậm rãi bước đến. Ông không mở đầu bằng mệnh lệnh. Cũng không đọc diễn văn. Ông chỉ cúi xuống, cầm một thanh củi nhỏ đặt vào giữa đống lửa. Ngọn lửa bùng lên mạnh hơn.
Ông mỉm cười:
– Các đồng chí có biết vì sao đơn vị chúng ta năm nào cũng tổ chức đêm lửa trại này không?
Cả sân im lặng. Đại tá Lâm nhìn từng gương mặt trẻ rồi nói:
– Bởi người lính không chỉ học cách cầm súng, mà còn học cách giữ lửa. Giữ ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần đồng đội và của niềm tin. Ngọn lửa ấy được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Hôm nay, tôi muốn kể cho các đồng chí nghe một câu chuyện…
Ông nhìn xa xăm như đang trở về nhiều năm trước. Năm 1972. Chiến trường miền Trung. Đơn vị của ông khi ấy chỉ toàn những chàng trai mười tám, đôi mươi. Trong tiểu đội có một người tên là Hoàng. Hoàng là người nhỏ con nhất. Cũng là người trẻ nhất. Ba của Hoàng hy sinh từ khi cậu còn chưa biết mặt. Ngày nhập ngũ, mẹ chỉ đưa cho Hoàng một chiếc khăn tay cũ và dặn:
– Nếu con có nhớ nhà thì hãy nhớ rằng Tổ quốc còn lớn hơn ngôi nhà của mình.
Hoàng luôn mang theo chiếc khăn ấy trong túi áo.
Một buổi chiều, đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển thuốc men vượt qua cánh rừng đang bị máy bay địch oanh tạc. Bom rơi như mưa. Đất đá tung mù mịt. Tiểu đội phải chia thành từng nhóm nhỏ. Bất ngờ, một quả bom nổ rất gần. Khói bụi mù trời. Khi mọi người tỉnh lại thì phát hiện Hoàng đã biến mất. Cả đơn vị đi tìm. Đến gần sáng mới thấy Hoàng. Cậu đang nằm đè lên chiếc ba lô thuốc. Toàn thân đầy thương tích. Nhưng ba lô vẫn còn nguyên.

Người chỉ huy nghẹn ngào:
– Sao em không bỏ ba lô để chạy?
Hoàng mỉm cười rất nhẹ:
– Thuốc còn… các anh còn sống…
Đó là câu cuối cùng Hoàng nói. Đại tá Lâm dừng lại. Đống lửa lách tách cháy. Không ai nói một lời. Ông tiếp tục:
– Hôm ấy, chúng tôi đã khóc. Nhưng chúng tôi không gục ngã. Bởi Hoàng đã để lại cho cả đơn vị một ngọn lửa. Ngọn lửa của trách nhiệm.
Nhiều năm sau. Đất nước hòa bình. Đại tá Lâm trở thành người chỉ huy. Trong một chuyến công tác vùng biên giới, ông gặp một em bé người dân tộc đang đi bộ gần mười cây số để đến trường. Đôi dép đã mòn. Chiếc cặp được vá nhiều chỗ.
Ông hỏi:
– Con đi học có vất vả không?
Cậu bé cười rất tươi:
– Khó mấy con cũng đi. Sau này con muốn làm bộ đội để bảo vệ bản làng.
Câu nói ấy khiến ông nhớ đến Hoàng. Ngọn lửa vẫn còn. Nó không nằm trong khẩu súng. Không nằm trong quân hàm. Mà nằm trong trái tim của những con người bình dị. Đại tá Lâm nhìn các chiến sĩ trẻ. Ông lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay đã cũ. Màu vải đã ngả vàng theo thời gian. Ông nâng niu như một báu vật.
– Đây là chiếc khăn của Hoàng. Sau ngày cậu ấy hy sinh, mẹ Hoàng đã trao lại cho tôi.
Bà nói:
– Con hãy giữ lấy. Đừng để ngọn lửa của Hoàng tắt.
Ba mươi năm nay, mỗi lần có chiến sĩ mới, tôi lại mang chiếc khăn này ra kể câu chuyện ấy. Không phải để các đồng chí buồn. Mà để nhớ rằng: Hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao tuổi xuân.
Một chiến sĩ trẻ đứng dậy hỏi:
– Thưa thủ trưởng, bây giờ không còn chiến tranh nữa. Chúng cháu sẽ truyền ngọn lửa ấy bằng cách nào?
Đại tá Lâm mỉm cười. Ông nhặt một cành củi nhỏ đang cháy rồi châm sang một ngọn đuốc đặt bên cạnh. Ngọn đuốc sáng lên. Đống lửa vẫn cháy rực.
Ông nói:
– Các đồng chí thấy không? Lửa được truyền đi nhưng không hề vơi đi. Người lính thời bình không cần lúc nào cũng đối mặt với bom đạn. Các đồng chí truyền lửa bằng sự kỷ luật trong từng buổi huấn luyện. Bằng việc giúp dân khi lũ lụt. Bằng những đêm tuần tra giữ bình yên biên giới. Bằng việc cứu một em nhỏ giữa dòng nước xiết. Bằng việc hiến máu cứu người. Bằng việc dựng lại mái nhà sau bão. Bằng việc cõng một cụ già qua vùng ngập. Đó đều là những cách giữ cho ngọn lửa của người lính luôn rực sáng.
Nói rồi, ông trao ngọn đuốc đầu tiên cho chiến sĩ trẻ đứng gần nhất. Người ấy lại truyền sang người bên cạnh. Rồi người thứ ba. Người thứ tư.
Chỉ trong ít phút, hàng trăm ngọn đuốc đã sáng rực cả sân doanh trại. Ánh lửa phản chiếu lên những đôi mắt đầy nhiệt huyết. Không ai bảo ai, tất cả cùng đứng nghiêm.
Một chiến sĩ cất cao giọng:
– Xin hứa sẽ sống xứng đáng với truyền thống Quân đội nhân dân Việt Nam!
Cả sân đồng thanh:
– Xin hứa!
Tiếng hô vang vọng giữa núi rừng. Đại tá Lâm lặng lẽ nhìn lên bầu trời đêm. Ông có cảm giác như đâu đó, những người đồng đội năm xưa đang mỉm cười. Hoàng đã ra đi hơn nửa thế kỷ. Nhưng ngọn lửa mà anh để lại chưa bao giờ tắt. Nó đang cháy trong trái tim của những người lính hôm nay. Nó sẽ tiếp tục cháy trong trái tim của những người lính ngày mai.
Và sẽ còn được truyền mãi cho các thế hệ sau, để mỗi người khi khoác lên mình màu xanh áo lính đều hiểu rằng: điều quý giá nhất họ nhận được không chỉ là quân phục hay quân hàm, mà là một ngọn lửa – ngọn lửa của lòng yêu nước, của tinh thần đồng đội, của trách nhiệm với Nhân dân và Tổ quốc.
Bởi ngọn lửa ấy, càng truyền đi càng rực sáng.
Đó chính là Hoa Lửa – ngọn lửa được thắp lên từ sự hy sinh của thế hệ cha anh và được gìn giữ bằng trái tim của những người lính hôm nay, để ánh sáng của lòng yêu nước và khát vọng cống hiến sẽ không bao giờ tắt trên dải đất hình chữ S.


