Câu chuyện truyền thuyết về thánh gióng
Thánh Gióng là một nhân vật truyền thuyết tiêu biểu trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, gắn với truyền thuyết “Thánh Gióng”. Theo truyền thuyết, Gióng sinh ra ở làng Phù Đổng, thuộc vùng Kinh Bắc xưa. Mẹ Gióng là một người phụ nữ nông dân, sau khi ướm chân vào một dấu chân lớn ngoài đồng thì mang thai và sinh ra Gióng. Lên ba tuổi, Gióng vẫn không biết nói, không biết cười và cũng không biết đi.
Thánh Gióng là một trong những nhân vật truyền thuyết tiêu biểu của văn học dân gian Việt Nam, gắn liền với truyền thuyết “Thánh Gióng”. Theo truyền thuyết, Gióng sinh ra ở làng Phù Đổng, thuộc vùng Kinh Bắc xưa. Mẹ Gióng là một người phụ nữ nông dân hiền lành. Một hôm, bà ra đồng và ướm chân vào một dấu chân rất lớn, sau đó về nhà mang thai và sinh ra Gióng. Tuy nhiên, đến năm ba tuổi, Gióng vẫn không biết nói, không biết cười và cũng không biết đi.
Vào thời vua Hùng, giặc Ân từ phương Bắc kéo sang xâm lược nước ta. Nhà vua lo lắng nên sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài cứu nước. Khi sứ giả đến làng Phù Đổng, Gióng bất ngờ cất tiếng nói đầu tiên, nhờ mẹ mời sứ giả vào và xin vua chuẩn bị cho mình một con ngựa sắt, một chiếc roi sắt cùng một bộ áo giáp sắt. Từ đó, Gióng lớn nhanh như thổi, cơm ăn bao nhiêu cũng không đủ, áo vừa mặc đã chật. Nhờ sự giúp đỡ của nhân dân, Gióng có đủ sức mạnh và vũ khí để ra trận.
Khi giặc đến, Gióng vươn vai trở thành một tráng sĩ khổng lồ, mặc áo giáp sắt, cưỡi ngựa sắt và cầm roi sắt xông ra chiến trường. Gióng đánh giặc rất mạnh mẽ, khiến quân Ân phải tháo chạy. Khi roi sắt bị gãy, Gióng nhổ những bụi tre bên đường làm vũ khí và tiếp tục chiến đấu cho đến khi đánh tan quân giặc. Sau khi đất nước được bình yên, Gióng cưỡi ngựa lên núi Sóc rồi bay về trời.
Nhân dân nhớ ơn người anh hùng đã cứu nước nên lập đền thờ và tôn Gióng là Thánh Gióng. Hình tượng Thánh Gióng thể hiện lòng yêu nước, ý chí chống giặc ngoại xâm và sức mạnh đoàn kết của nhân dân Việt Nam. Thánh Gióng cũng là biểu tượng đẹp về người anh hùng luôn sẵn sàng đứng lên bảo vệ quê hương, đất nước.
Soạn:
Viết cho Ngọc Hân



