Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN TỪ BỨC THƯ CỦA LIỆT SĨ TRẦN VĂN ĐỨC THÔN ĐOÀN KẾT, XÃ CHIÊM HÓA, TỈNH TUYÊN QUANG

ơn bốn mươi năm đã trôi qua, những trang giấy đã ngả màu theo thời gian, nét mực cũng dần phai, nhưng tình cảm của người con dành cho gia đình và tinh thần cống hiến vì Tổ quốc vẫn còn nguyên vẹn. Bức thư hôm nay không chỉ là ký ức của riêng gia đình liệt sĩ Trần Văn Đức (thôn Đoàn Kết, xã Chiêm Hóa) mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của những người lính đã cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc.

Tuyên Quang03/08/2026Xã Chiêm Hóa (Đoàn xã Chiêm Hóa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN TỪ BỨC THƯ CỦA LIỆT SĨ TRẦN VĂN ĐỨC THÔN ĐOÀN KẾT, XÃ CHIÊM HÓA, TỈNH TUYÊN QUANG

CÂU CHUYỆN TỪ BỨC THƯ CỦA LIỆT SĨ TRẦN VĂN ĐỨC THÔN ĐOÀN KẾT, XÃ CHIÊM HÓA, TỈNH TUYÊN QUANG

 

Ngày 20 tháng 4 năm 1984, từ đơn vị nơi đang công tác, người chiến sĩ trẻ Trần Văn Đức đã viết một bức thư gửi về quê nhà cho bố mẹ và các em.

Mở đầu bức thư, anh kính chúc bố mẹ luôn mạnh khỏe và báo tin mình vẫn bình an. Sau nhiều tháng xa nhà, điều đầu tiên anh nghĩ đến không phải là bản thân, mà là nỗi nhớ gia đình. Anh hỏi thăm sức khỏe bố mẹ, hỏi thăm việc học của các em và cuộc sống ở quê.

Trong thư, anh động viên bố mẹ giữ gìn sức khỏe, đừng quá lo lắng cho mình. Anh tâm sự rằng trong quân ngũ, tuy còn nhiều khó khăn nhưng anh luôn cố gắng rèn luyện, học tập, chấp hành nghiêm kỷ luật, quyết tâm hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và Quân đội giao phó.

Điều khiến người đọc xúc động nhất là những lời nhắn gửi của anh dành cho các em. Anh mong các em chăm chỉ học hành, biết nghe lời ông bà, bố mẹ, sống đoàn kết, yêu thương nhau và luôn cố gắng trở thành người có ích cho gia đình và xã hội. Anh căn dặn các em phải chăm ngoan để không phụ lòng cha mẹ.

Anh còn dặn dò gia đình hãy yên tâm vì ở đơn vị anh luôn được cấp trên quan tâm, đồng đội yêu thương giúp đỡ. Anh mong một ngày không xa sẽ được trở về đoàn tụ với gia đình, cùng bố mẹ quây quần sau những ngày tháng xa quê.

Cuối thư, anh gửi lời chúc sức khỏe tới toàn thể gia đình, bà con lối xóm và nhờ mọi người viết thư hồi âm để anh yên lòng nơi đơn vị.

Những dòng chữ mộc mạc, giản dị ấy không chỉ thể hiện tình yêu thương sâu nặng của người con đối với gia đình mà còn khắc họa phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ: luôn đặt nhiệm vụ lên trên hết nhưng trái tim vẫn luôn hướng về quê hương, cha mẹ và những người thân yêu.

Ít ai có thể ngờ rằng, bức thư ấy lại trở thành một trong những kỷ vật vô giá của gia đình. Người chiến sĩ năm nào đã anh dũng hy sinh vì sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc, để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho người thân và quê hương.

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, những trang giấy đã ngả màu theo thời gian, nét mực cũng dần phai, nhưng tình cảm của người con dành cho gia đình và tinh thần cống hiến vì Tổ quốc vẫn còn nguyên vẹn. Bức thư hôm nay không chỉ là ký ức của riêng gia đình liệt sĩ Trần Văn Đức (thôn Đoàn Kết, xã Chiêm Hóa) mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của những người lính đã cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn