Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN TỪ MỘT NGƯỜI LÍNH TUỔI TRẺ NGÀY ẤY VÀ TUỔI TRẺ HÔM NAY

CÂU CHUYỆN TỪ MỘT NGƯỜI LÍNH TUỔI TRẺ NGÀY ẤY VÀ TUỔI TRẺ HÔM NAY

Tuyên Quang27/08/2026Xã Minh Ngọc (Đoàn xã Minh Ngọc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN TỪ MỘT NGƯỜI LÍNH TUỔI TRẺ NGÀY ẤY VÀ TUỔI TRẺ HÔM NAY

CÂU CHUYỆN TỪ MỘT NGƯỜI LÍNH; TUỔI TRẺ NGÀY ẤY VÀ TUỔI TRẺ HÔM NAY

Có một lần, một cháu đoàn viên hỏi tôi:

“Bác ơi, ngày trước các bác đi bộ đội có sợ không?”

Tôi im lặng một lúc rồi cười.

“Có chứ cháu. Chúng bác cũng là con người, cũng biết nhớ nhà, biết lo lắng và cũng mong được sống bình yên.”

Nhưng rồi tôi kể cho cháu nghe rằng, trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chúng tôi hiểu rằng có những lúc người thanh niên phải đặt việc chung lên trên việc riêng.

Tôi là Nông Trần Tiền, sinh năm 1947, quê ở xã Minh Ngọc, tỉnh Tuyên Quang.

Tuổi trẻ của tôi gắn với những năm tháng đất nước còn chiến tranh.

Ngày ấy, chúng tôi không có điện thoại để gọi về nhà, không có mạng xã hội để nhìn thấy người thân. Nỗi nhớ chỉ có thể gửi vào những lá thư và những câu chuyện kể cho nhau.

Mỗi khi nhớ quê, tôi lại nghĩ đến Minh Ngọc.

Tôi nhớ gia đình.

Nhớ những người thân.

Nhớ cuộc sống bình dị nơi quê nhà.

Nhưng rồi nhìn những người đồng đội bên cạnh, tôi lại tự nhủ: “Mình phải cố gắng.”

Chúng tôi động viên nhau vượt qua từng ngày.

Tôi nhớ tình đồng đội ngày ấy lắm. Một người mệt thì người khác giúp. Một người buồn thì có người ngồi bên cạnh. Những người xa lạ dần trở thành anh em.

Chính tình cảm ấy đã giúp chúng tôi có thêm sức mạnh.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê hương. Tôi mang theo rất nhiều ký ức, trong đó có cả những niềm vui và những mất mát.

Có người đồng đội trở về.

Có người không bao giờ trở về nữa.

Nhiều năm sau, khi gặp các cháu đoàn viên, tôi nhận ra tuổi trẻ đã thay đổi rất nhiều.

Các cháu có điều kiện tốt hơn chúng tôi ngày trước. Các cháu được học tập, được tiếp cận công nghệ, được lựa chọn nghề nghiệp và được sống trong hòa bình.

Tôi mừng vì điều đó.

Nhưng tôi cũng muốn các cháu hiểu rằng cơ hội luôn đi cùng trách nhiệm.

Nếu ngày trước chúng tôi cầm súng bảo vệ quê hương thì ngày nay các cháu có thể bảo vệ và xây dựng quê hương bằng tri thức, bằng lao động và bằng những việc làm có ích.

Đừng ngại khó.

Đừng sợ thất bại.

Đừng chỉ nghĩ đến lợi ích của riêng mình.

Hãy biết sống vì cộng đồng.

Bởi tôi tin rằng một người trẻ tốt sẽ làm cho gia đình tốt hơn; nhiều người trẻ tốt sẽ làm cho quê hương tốt hơn; và một thế hệ trẻ có trách nhiệm sẽ làm cho đất nước mạnh hơn.

Đó là điều tôi muốn kể lại từ câu chuyện của chính tuổi trẻ mình.

Tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua.

Tuổi trẻ của các cháu đang ở phía trước.

Hãy sống sao để sau này khi nhìn lại, các cháu cũng có thể mỉm cười và nói rằng: “Tôi đã không sống hoài, sống phí những năm tháng tuổi trẻ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn