Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện từ người chỉ huy

Sau những trận đánh trên đường số 6, trong đơn vị vẫn thường nhắc đến Cù Chính Lan. Nhưng có một câu chuyện được kể từ góc nhìn của người chỉ huy khiến các chiến sĩ nhớ mãi. Người chỉ huy nói rằng điều đáng quý ở Cù Chính Lan không chỉ nằm ở một khoảnh khắc dũng cảm. Điều quan trọng hơn là trong những ngày quân ngũ, anh luôn rèn luyện, chăm chỉ học hỏi và biết đặt nhiệm vụ chung lên trên bản thân.

Nghệ An24/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những trận đánh trên đường số 6, trong đơn vị vẫn thường nhắc đến Cù Chính Lan.

Nhưng có một câu chuyện được kể từ góc nhìn của người chỉ huy khiến các chiến sĩ nhớ mãi.

Người chỉ huy nói rằng điều đáng quý ở Cù Chính Lan không chỉ nằm ở một khoảnh khắc dũng cảm. Điều quan trọng hơn là trong những ngày quân ngũ, anh luôn rèn luyện, chăm chỉ học hỏi và biết đặt nhiệm vụ chung lên trên bản thân.

Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ghi nhận Cù Chính Lan sinh năm 1930 tại Quỳnh Đôi, Nghệ An; khi còn trẻ đã tham gia cách mạng, gia nhập dân quân rồi nhập ngũ. Trong quân ngũ, anh được mô tả là người kiên trì tập luyện và cần cù học hỏi.

Một lần, người chỉ huy nói với cán bộ trong đơn vị:

— Đồng chí Lan còn trẻ, nhưng có một điều rất đáng quý: giao việc gì cũng cố gắng làm đến nơi đến chốn.

Một cán bộ khác hỏi:

— Có phải vì đồng chí ấy gan dạ không?

Người chỉ huy đáp:

— Gan dạ là một phần. Nhưng nếu chỉ có gan dạ thì chưa đủ. Người chiến sĩ còn phải biết nghe lệnh, biết suy nghĩ và biết lo cho đồng đội.

Câu nói ấy sau này được nhiều người nhắc lại.

Bởi trong ký ức của đồng đội, Cù Chính Lan không chỉ là người lập chiến công ở Giang Mỗ. Trước đó, trong trận Giang Mỗ ngày 7 tháng 12 năm 1951, khi trận địa bị lộ và đơn vị được lệnh rút, anh đi sau cùng để hỗ trợ đồng đội rồi quay lại tìm và đưa ba chiến sĩ bị thương về an toàn.

Người chỉ huy kể tiếp:

— Có những lúc nhìn một người lính làm việc, mình có thể đoán được anh ta sẽ trưởng thành như thế nào. Với Cù Chính Lan, điều tôi nhìn thấy là tinh thần trách nhiệm.

Các chiến sĩ ngồi nghe rất chăm chú.

Người chỉ huy nói chậm rãi:

— Các đồng chí đừng chỉ học một chiến công. Hãy học cả quá trình để có được chiến công ấy: chịu khó rèn luyện, biết vượt khó, biết quan tâm đồng đội và luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Những lời ấy khiến Cu Nâu — trong câu chuyện kể — càng hiểu rằng một người anh hùng không tự nhiên mà trở thành anh hùng.

Đó là cả một quá trình.

Từ người thanh niên quê nghèo, Cù Chính Lan đã trưởng thành trong môi trường cách mạng và quân đội. Đến trận Giang Mỗ ngày 13 tháng 12 năm 1951, chiến công của anh trở thành một dấu mốc nổi bật của Chiến dịch Hòa Bình; Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ghi nhận sau đó toàn quân đã phát động phong trào học tập và noi gương Cù Chính Lan.

Người chỉ huy kết thúc câu chuyện bằng một lời rất giản dị:

— Muốn có một người lính tốt, trước hết phải rèn một con người tốt. Muốn có một chiến công lớn, phải bắt đầu từ những việc nhỏ làm thật tốt mỗi ngày.

Những người lính im lặng.

Ngoài kia, đêm đã xuống.

Cu Nâu nhớ đến quê nhà Quỳnh Đôi, nhớ người cha và những năm tháng nghèo khó đã dạy mình biết cần cù.

Anh chợt hiểu rằng điều làm nên một con người không phải chỉ là một khoảnh khắc nổi bật, mà là những tháng ngày âm thầm rèn luyện trước đó.

Và câu chuyện từ người chỉ huy ấy trở thành một bài học:

Hãy học ở người anh hùng không chỉ lòng dũng cảm trong thời khắc đặc biệt, mà còn cả sự cần cù, trách nhiệm, kỷ luật và tình đồng đội trong từng ngày bình thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn