Câu chuyện từ người lính trở thành Chủ tịch xã
TỪ NGƯỜI LÍNH GIỮ BIÊN ĐẾN NGƯỜI CHÈO LÁI BẢN LÀNG
Trong dòng chảy lịch sử của vùng đất Bảo Yên, Lào Cai, có những con người mà cuộc đời họ gắn liền với từng tấc đất quê hương, từ lúc cầm súng giữ biên cương cho đến khi cầm bút ký những quyết định đổi mới đời sống cho bà con. Ông Hoàng Kim Tân, người chiến sĩ sinh năm 1970, chính là một trong những tấm gương tiêu biểu cho sự tận hiến ấy.
Năm 1990, khi vừa tròn 20 tuổi – lứa tuổi đẹp nhất của sự nhiệt huyết, ông Hoàng Kim Tân lên đường nhập ngũ. Đây là giai đoạn biên giới phía Bắc đã vơi bớt tiếng súng lớn, nhưng tình hình vẫn còn rất phức tạp và tiềm ẩn nhiều cam go. Trấn thủ vùng cao: 5 năm trong quân ngũ (1990 - 1995) là quãng thời gian ông rèn luyện bản lĩnh trong sương muối và gió núi. Nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền lãnh thổ yêu cầu sự tỉnh táo và bền bỉ tuyệt đối. Những chuyến tuần tra dọc đường biên, những đêm thức trắng canh gác trên đỉnh dốc đã nhào nặn nên một Hoàng Kim Tân kỷ luật, can trường và thấu hiểu nỗi vất vả của nhân dân vùng biên viễn.
Sau khi xuất ngũ năm 1995, ông trở về quê hương với hành trang là sự trưởng thành của một người lính. Thay vì chọn nghỉ ngơi, ông tiếp tục dấn thân vào công tác địa phương, đem tinh thần bộ đội Cụ Hồ vào sự nghiệp xây dựng quê hương.
Trải qua quá trình công tác, với sự tín nhiệm của bà con và tổ chức, ông giữ chức vụ Chủ tịch xã Vĩnh Yên (cũ). Trong nhiệm kỳ của mình, ông đã cùng chính quyền địa phương đối mặt với không ít thách thức của một xã vùng cao. Từ việc vận động bà con chuyển đổi cơ cấu cây trồng, làm đường giao thông nông thôn đến việc giữ gìn an ninh trật tự bản làng. Người dân Vĩnh Yên nhớ về ông là một vị Chủ tịch bộc trực, làm việc có kế hoạch và luôn sâu sát cơ sở. Ông không ngồi trong phòng làm việc mà thường xuyên xuống tận nương rẫy, tận nhà dân để lắng nghe và tháo gỡ khó khăn.
Sau giai đoạn sáp nhập đơn vị hành chính, ông Hoàng Kim Tân đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh của mình và nghỉ hưu theo chế độ.
Nghỉ hưu nhưng không nghỉ việc: Dù đã rời ghế Chủ tịch, nhưng cái chất "người lính" và "người cán bộ xã" vẫn luôn hiện hữu. Ông trở về với cuộc sống đời thường, tận hưởng sự an yên bên gia đình tại mảnh đất Vĩnh Yên, nay là xã Nghĩa Đô giàu truyền thống. Đối với ông, phần thưởng lớn nhất không phải là chức vụ, mà là sự phát triển của quê hương và sự bình yên trên dải biên cương mà ông đã từng dành cả thanh xuân để bảo vệ.
Hành trình của ông Hoàng Kim Tân là minh chứng cho sự tiếp nối không ngừng nghỉ: từ tay súng bảo vệ biên cương đến bàn tay xây dựng quê hương. Ông là gạch nối giữa hai thời kỳ, giữa nhiệm vụ quốc phòng và nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội. Câu chuyện của ông nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: Dù ở vị trí nào, chỉ cần có lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm, chúng ta đều có thể viết nên những trang đời rực rỡ.



