Câu chuyện: Từ người lính trở về – người “đánh thức” vùng đất ven biển
Ở vùng ven biển Hải Chính – nơi những bãi bồi mặn chát gió biển từng bị xem là đất hoang hóa – hôm nay đã hiện lên những trang trại xanh tốt, những ao đầm trù phú. Ít ai biết rằng, để có được diện mạo ấy, có dấu ấn của một người lính năm xưa: cựu chiến binh, thương binh Đỗ Văn Đắc.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày lam lũ. Khi đất nước bước vào thời kỳ kháng chiến ác liệt, ông đã lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng cống hiến của tuổi trẻ.
Trong quân ngũ, ông trực tiếp tham gia chiến đấu tại những chiến trường gian khổ. Những năm tháng ấy là chuỗi ngày đối diện với bom đạn, với thiếu thốn và hiểm nguy luôn cận kề. Có những trận đánh kéo dài trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt, khi cái đói, cái rét và thương tích bủa vây, nhưng người lính trẻ vẫn không cho phép mình lùi bước.
Trong một trận chiến ác liệt, ông bị thương nặng. Những vết thương chiến tranh để lại trên cơ thể ông không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là ký ức không thể phai mờ của một thời lửa đạn. Nhưng điều đáng quý là, ông không bao giờ coi đó là sự kết thúc.
Trở về quê hương Hải Chính với thân thể không còn lành lặn, ông phải đối mặt với một thử thách khác – thử thách của cuộc sống thời bình. Khi nhiều người chọn cách an phận, ông lại chọn một con đường khó khăn hơn: làm lại từ đầu.
Những năm đầu trở về, cuộc sống của ông gặp không ít khó khăn. Vốn liếng không có, sức khỏe hạn chế, nhưng ông không chấp nhận đầu hàng. Ông bắt đầu tìm hướng đi mới – khai thác vùng đầm bãi ven biển, nơi mà trước đó ít ai nghĩ có thể phát triển kinh tế. Đó là một quyết định táo bạo.
Vùng đất ven biển Hải Chính khi ấy còn hoang sơ, nhiễm mặn, đầy rủi ro. Nhưng với ý chí của một người lính từng vượt qua chiến tranh, ông tin rằng: nếu kiên trì, đất sẽ không phụ người. Ông mạnh dạn thầu đầm bãi, bắt tay vào cải tạo đất, đào ao, nuôi trồng thủy sản. Những ngày đầu vô cùng vất vả – từ việc cải tạo môi trường, học hỏi kỹ thuật, đến việc chống chọi với thiên tai. Có những lúc tưởng chừng thất bại, nhưng ông không bỏ cuộc.
Giống như khi ở chiến trường, ông hiểu rằng muốn chiến thắng, phải kiên trì đến cùng. Dần dần, những nỗ lực của ông bắt đầu có kết quả. Những đầm nuôi trồng phát triển, mang lại nguồn thu ổn định. Từ một vùng đất hoang hóa, ông đã biến nơi đây thành mô hình kinh tế hiệu quả. Nhưng điều đáng trân trọng hơn cả là ông không giữ thành quả ấy cho riêng mình. Ông tạo việc làm cho hàng chục lao động địa phương, trong đó có nhiều con em thương binh, bệnh binh – những người cũng từng chịu nhiều thiệt thòi sau chiến tranh. Với ông, đó không chỉ là làm kinh tế, mà còn là cách để sẻ chia, để giúp những người cùng cảnh ngộ có cơ hội vươn lên. Người dân Hải Chính nhắc đến ông không chỉ như một người làm kinh tế giỏi, mà như một tấm gương về nghị lực và nghĩa tình.
Với những thành tích xuất sắc, ông nhiều năm liền được vinh danh là Hộ sản xuất kinh doanh giỏi cấp Trung ương. Nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất không phải là danh hiệu, mà là sự đổi thay của quê hương, là những mái nhà có thêm thu nhập, là những người lao động có việc làm ổn định.
Nhìn lại cuộc đời ông, người ta thấy một hành trình đầy ý nghĩa: từ chiến trường trở về, từ một thương binh với nhiều khó khăn, ông đã vươn lên bằng chính ý chí và nghị lực của mình.
Nếu như trong chiến tranh, ông chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, thì trong hòa bình, ông tiếp tục “chiến đấu” để xây dựng quê hương. Câu chuyện của cựu chiến binh Đỗ Văn Đắc không chỉ là câu chuyện về làm kinh tế, mà là câu chuyện về bản lĩnh của người lính – bản lĩnh không chịu khuất phục trước bất kỳ hoàn cảnh nào.
Hôm nay, khi những vùng đầm bãi ven biển Hải Chính đã trở nên trù phú, khi cuộc sống của người dân ngày càng được cải thiện, chúng ta càng thấm thía hơn giá trị của những con người như ông.



