Bài viết

CÂU CHUYỆN TỪ ÔNG BÀ, CHA MẸ, NGƯỜI LỚN TUỔI Ở ĐỊA PHƯƠNG VỀ TINH THẦN ĐẤU TRANH, CỐNG HIẾN VÌ TỔ QUỐC

Từ khi còn nhỏ, mình đã nghe ông bà và những người lớn tuổi trong làng kể về những ngày tháng khó khăn của quê hương trong các cuộc kháng chiến. Mỗi câu chuyện đều giản dị nhưng chứa đựng tinh thần kiên cường, lòng yêu nước và sự hy sinh lặng thầm của những con người nơi làng quê. Nghe những câu chuyện ấy, mình cảm thấy vừa tự hào, vừa biết ơn những thế hệ đi trước.

Tuyên Quang20/11/2025Thiều Sỹ Thế Vinh (xã Bắc Mê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họ và Tên: Thiều Sỹ Thế Vinh

Lớp: 7A1

Trường: THCS Yên Phú, xã Bắc Mê, tỉnh Tuyên Quang.

CÂU CHUYỆN TỪ ÔNG BÀ, CHA MẸ, NGƯỜI LỚN TUỔI Ở ĐỊA PHƯƠNG VỀ TINH THẦN ĐẤU TRANH, CỐNG HIẾN VÌ TỔ QUỐC

Từ khi còn nhỏ, mình đã nghe ông bà và những người lớn tuổi trong làng kể về những ngày tháng khó khăn của quê hương trong các cuộc kháng chiến. Mỗi câu chuyện đều giản dị nhưng chứa đựng tinh thần kiên cường, lòng yêu nước và sự hy sinh lặng thầm của những con người nơi làng quê. Nghe những câu chuyện ấy, mình cảm thấy vừa tự hào, vừa biết ơn những thế hệ đi trước.

Bà ngoại mình kể rằng hồi còn trẻ, bà cùng các thanh niên trong làng tham gia đào hầm, vận chuyển lương thực để nuôi bộ đội. Bà nói: “Ngày đó nghèo lắm, toàn khoai sắn, nhưng hễ có gì ăn được là chúng tôi gói lại gửi cho bộ đội. Bộ đội đói không đánh được thì làm sao bảo vệ dân mình.” Nghe bà kể, mình mới hiểu rằng đóng góp cho kháng chiến không chỉ là cầm súng mà còn là những hành động nhỏ bé mà chứa đầy tấm lòng.

Ông nội mình thì từng làm liên lạc cho du kích xã. Ông kể rằng ban đêm phải băng qua những con đường rừng tối om, chỉ nghe tiếng côn trùng và đôi khi là tiếng máy bay địch gầm rú trên đầu. Ông nói: “Sợ thì có sợ, nhưng nghĩ tới việc chậm trễ một phút là bộ đội gặp nguy hiểm, nên cứ chạy hết sức. Lúc ấy chỉ có lòng yêu nước mới làm mình mạnh mẽ đến vậy.” Mỗi lần nghe ông kể, mình như cảm nhận được sự căng thẳng và hiểm nguy của những người làm nhiệm vụ liên lạc thời chiến.

Bác Tư – hàng xóm lớn tuổi – cũng từng tham gia lực lượng dân quân tự vệ của xã. Bác kể rằng mặc dù là phụ nữ nhưng bác và các cô gái trong làng trực đêm, cảnh giới máy bay địch. Bác nhớ mãi lời mẹ dặn: “Con gái cũng là con dân đất Việt, đất nước khó khăn thì ai cũng phải góp sức.” Những lời ấy đã giúp bác vượt qua nỗi sợ hãi khi đứng trên chòi canh nhìn ra cánh đồng tối om.

Ông Phương – một người được mọi người trong thôn kính trọng – từng là thanh niên xung phong mở đường. Ông nói: “Đường bị bom đánh hỏng lúc nào là chúng tôi sửa lúc đó, có khi chưa kịp tránh thì bom lại nổ. Nhưng nghĩ đến việc mở đường cho xe chở hàng ra mặt trận, ai cũng quyết tâm.” Những lời ấy khiến mình thật sự khâm phục tinh thần của thế hệ đi trước, những người sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Qua những câu chuyện của ông bà, cha mẹ và người lớn tuổi, mình hiểu rằng chiến tranh không chỉ có súng đạn mà còn có sự cống hiến thầm lặng của những người dân bình thường. Họ là những người không có tên trong sách sử, nhưng chính họ góp phần tạo nên chiến thắng bằng tất cả sức lực và tấm lòng mình

Nghe những câu chuyện ấy, mình càng cảm thấy phải trân trọng hòa bình, sống tốt hơn, cố gắng học tập để không phụ công sức của các thế hệ đi trước. Nhờ họ – những con người bình dị mà kiên cường – đất nước mới có được ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn