Câu chuyện về 10 cô gái
Các em được nghe bác Hồ Thế Luận kể về câu chuyện 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc
Họ và tên: Lê Phương Vy – Lớp 3B
Trường Tiểu Học Ích Hậu, xã Đông Kinh, tỉnh Hà Tĩnh
CÂU CHUYỆN 10 CÔ GÁI
Nhân vật khai thác thông tin: Bác Hồ Thế Luận
Quê quán: Thôn Phù Ích - xã Đông Kinh - tỉnh Hà Tĩnh
Ngày hôm nay, em được ngồi nghe bác cựu chiến binh Hồ Thế Luận kể chuyện. Bác chậm rãi bắt đầu:
“Các cháu thân mến,
Hôm nay, khi đứng trước các cháu, lòng bác lại bồi hồi nhớ về những năm tháng chiến tranh ác liệt, đặc biệt là trận chiến ở Ngã ba Đồng Lộc – nơi mà bác đã từng trực tiếp chiến đấu và chứng kiến một sự hy sinh mà suốt đời này bác không thể nào quên.
Hồi đó, Đồng Lộc là một “tọa độ lửa”. Máy bay Mỹ ngày đêm đánh phá, bom đạn trút xuống không ngớt, nhằm cắt đứt con đường chi viện của ta vào miền Nam. Đất đá bị cày xới, hố bom chồng lên hố bom, khói lửa mù mịt. Nhưng các cháu biết không, giữa nơi khốc liệt ấy vẫn có những con người rất trẻ, rất dũng cảm – đó là các cô gái thanh niên xung phong.
Bác còn nhớ như in hình ảnh của 10 cô gái thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552. Các cô chỉ mới mười tám, đôi mươi thôi, tuổi đời còn rất trẻ, đáng lẽ đang được sống trong những ngày tháng bình yên. Thế nhưng, các cô đã tình nguyện ra tuyến lửa, làm nhiệm vụ san lấp hố bom, đảm bảo giao thông cho xe ra tiền tuyến.
Ngày hôm đó, trời nắng gắt, nhưng máy bay địch vẫn quần thảo dữ dội. Sau mỗi trận bom, khi khói bụi còn chưa tan hết, các cô lại nhanh chóng lao ra mặt đường, cuốc xẻng trên tay, khẩn trương lấp hố, thông đường. Bác đứng ở gần đó, nhìn các cô làm việc mà vừa khâm phục, vừa lo lắng.
Rồi một loạt bom nữa bất ngờ trút xuống…
Mặt đất rung chuyển. Khói bụi mịt mù. Khi mọi thứ lắng xuống, bác và đồng đội vội chạy đến. Nhưng… các cháu ạ… cả 10 cô gái đã nằm lại dưới lòng đất. Các cô hy sinh khi đang làm nhiệm vụ, khi tuổi đời còn rất trẻ, khi những ước mơ còn dang dở.
Khoảnh khắc đó, bác và đồng đội lặng đi. Không ai nói được lời nào. Chỉ có nước mắt và sự đau xót nghẹn ngào. Nhưng chính sự hy sinh ấy lại tiếp thêm sức mạnh cho chúng bác. Chúng bác hiểu rằng: phải sống, phải chiến đấu kiên cường hơn nữa để xứng đáng với các cô.
Sau này, khi đất nước hòa bình, bác có dịp trở lại Đồng Lộc. Nơi xưa bom đạn giờ đã xanh tươi, yên bình. Nhưng mỗi lần đứng trước khu mộ của 10 cô gái, bác lại thấy như các cô vẫn còn đó – trẻ trung, kiên cường và đầy lòng yêu nước.
Các cháu ạ, lịch sử không chỉ là những trang sách. Lịch sử là máu, là nước mắt, là sự hy sinh của biết bao con người. Câu chuyện về 10 cô gái ở Đồng Lộc không phải để chúng ta buồn, mà để chúng ta biết trân trọng hòa bình, biết sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn.
Bác chỉ mong các cháu luôn ghi nhớ:
Sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.”
Câu chuyện bác kể làm em thêm yêu quê hương H



