Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện về 10 cô gái ở Ngã ba Đồng Lộc

Câu chuyện về 10 cô gái ở Ngã ba Đồng Lộc

Lào Cai09/11/2025Phạm Thảo Vy (Phường Yên Bái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về 10 cô gái đã hy sinh ở Ngã ba đồng Lộc

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bằng máu và hoa, bằng những chiến công lừng lẫy và cả những hy sinh thầm lặng. Trong bản hùng ca vĩ đại của Kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh hình ảnh người lính cầm súng nơi tiền tuyến, còn có một "binh chủng" đặc biệt đã làm nên kỳ tích: Thanh niên xung phong (TNXP). Họ là những cô gái, chàng trai vừa rời mái trường, mang theo lý tưởng và nhiệt huyết, tự nguyện lên đường ra trận, biến tuổi thanh xuân thành ngọn lửa soi đường, giữ vững huyết mạch chiến lược – Tuyến đường Trường Sơn (Đường Hồ Chí Minh).

Tuyến đường Trường Sơn, trải dài xuyên qua núi rừng trùng điệp, không chỉ là con đường chi viện vật chất, mà còn là biểu tượng của ý chí thống nhất non sông. Để đảm bảo sự sống còn của tuyến đường này, TNXP đã trở thành lực lượng xung kích tuyến đầu, chịu đựng sự đánh phá tàn khốc của kẻ thù. Công việc của họ gắn liền với khẩu hiệu "Đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng" và tinh thần "Ba sẵn sàng" (Sẵn sàng đi bất cứ đâu, làm bất cứ việc gì khi Tổ quốc cần). Khác với chiến đấu trực diện, công việc của TNXP là cuộc chiến không tiếng súng nhưng lại cận kề cái chết từng giây. Họ phải san lấp hàng vạn hố bom khổng lồ, dùng tay chân trần để rà phá bom nổ chậm như "trứng để đầu gậy", vá đường trong đêm, hay mở những con đường mới xuyên rừng thẳm ngay dưới tầm nã của máy bay địch.

Sự gian khổ của họ đã đi vào thơ ca:

"Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây. Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn... Đông sang Tây không phải đường thư. Đường chuyển đạn và đường chuyển gạo." (Phạm Tiến Duật)

Đó là hiện thực về những bước chân sà sã trên dép cao su, vai gánh gạo, tải đạn, tay cuốc, tay xẻng, không quản cái nắng cháy da miền Tây Trường Sơn hay cơn mưa rừng tầm tã miền Đông Trường Sơn. Họ chiến đấu bằng cả sức lực và niềm tin sắt đá, giữ vững lời thề "Tim có thể ngừng đập, nhưng đường không thể tắc!". Nếu phải chọn một hình ảnh tiêu biểu nhất cho sự hy sinh và lòng quả cảm của TNXP, đó chính là Mười Cô Gái Đồng Lộc. Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) là "túi bom", "toạ độ chết" của tuyến đường, nơi địch dốc toàn lực để phong tỏa. Tiểu đội 4, Đại đội 552, do Võ Thị Tần làm Tiểu đội trưởng, gồm 10 cô gái trẻ (người nhỏ nhất chỉ mới 17 tuổi). Họ là những nữ chiến sĩ mang vẻ đẹp hồn nhiên của tuổi hoa niên: những mái tóc bồ kết thơm, những nụ cười trong veo, những chiếc khăn thêu tên mình như vật làm tin để "định danh" trong trường hợp xấu nhất. Vào trưa ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau khi vừa lấp xong hố bom lớn, 10 cô gái lại tức tốc lao ra đường vì có tin địch sắp đánh phá dữ dội hơn. Họ làm việc trong tư thế cấp bách, chạy đua với tử thần. Và rồi, một loạt bom tàn khốc đã trùm xuống. Mười trái tim thanh xuân, mười ước mơ giản dị đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ. Sự hy sinh đồng loạt của các chị đã gây chấn động cả hậu phương lớn. Nó không chỉ là mất mát, mà còn là minh chứng bi tráng cho tinh thần sẵn sàng đón nhận cái chết vì Tổ quốc. Sau trận bom, nhà thơ Yến Thanh đã viết nên những vần thơ gọi tìm đồng đội đầy nước mắt:

“Cúc ơi! Em ở đâu? Đất nâu lạnh lắm... Chỉ sợ em đau nên nhát cuốc chùng... Đũa găm cơm úp.” (Bài thơ "Cúc ơi!")

Mười cô gái đã dùng chính tuổi xuân của mình để giữ cho ngã ba chiến lược được thông suốt. Họ đã hóa thân thành tượng đài bất tử, trở thành nguồn động lực và niềm tin cho hàng triệu người đi sau. Tinh thần chiến đấu của TNXP không chỉ dừng lại ở sự hy sinh anh dũng, mà còn nằm ở sự lạc quan, kiên cường trong gian khổ. Giữa rừng sâu bom đạn, họ vẫn tổ chức sinh hoạt văn nghệ, làm thơ, giữ trọn niềm tin vào ngày chiến thắng. Họ đã thực hiện trọn vẹn lời dạy của Bác Hồ:

"Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền. Đào núi và lấp biển, quyết chí ắt làm nên."

Lực lượng TNXP, với hơn 6.700 người là liệt sĩ, hàng chục ngàn người là thương binh, đã trực tiếp làm nên chiến thắng. Họ không cầm súng trên trận địa, nhưng đã chiến thắng bom đạn một cách ngoan cường, góp phần quyết định vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc vào năm 1975. Ngày nay, khi con đường Trường Sơn đã phủ màu xanh yên bình, những dấu tích chiến tranh đã lùi xa, nhưng tên tuổi và những cống hiến thầm lặng của các chiến sĩ TNXP sẽ mãi mãi là những ngọn lửa thiêng, chiếu sáng trang sử vàng dân tộc. Tuổi xuân của họ đã tạo nên Hòa bình. Lịch sử sẽ mãi khắc ghi và tri ân những "đóa hoa thép" vĩ đại ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện về 10 cô gái ở Ngã ba Đồng Lộc | Câu chuyện thời hoa lửa