Bài viết

Câu chuyện về 10 cô gái thanh niên xung phong Ngã ba Ðồng Lộc

Tây Ninh16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt của dân tộc, đã có rất nhiều câu chuyện có thật khiến

chúng ta xúc động và tự hào. Một trong những câu chuyện tiêu biểu của “thời hoa lửa” là về 10

cô gái thanh niên xung phong tại Ngã ba Ðồng Lộc – những con người đã anh dũng hy sinh vì Tổ

quốc.

Ngã ba Ðồng Lộc (Hà Tĩnh) là một vị trí giao thông quan trọng trên tuyến đường Trường Sơn

trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Ðây là nơi thường xuyên bị máy bay địch ném bom nhằm cắt

đứt con đường chi viện cho miền Nam. Trong hoàn cảnh đó, các cô gái thanh niên xung phong đã

được giao nhiệm vụ san lấp hố bom, sửa đường để đảm bảo giao thông luôn thông suốt.

10 cô gái trong tiểu đội đều còn rất trẻ, phần lớn chỉ mới mười tám, đôi mươi. Tiểu đội trưởng là

Võ Thị Tần (sinh năm 1944) cùng các đồng đội như Nguyễn Thị Cúc (1944), Trần Thị Rạng

(1950)... Dù tuổi đời còn nhỏ, các cô đã sớm rời xa gia đình, tình nguyện tham gia kháng chiến

với tinh thần dũng cảm và lòng yêu nước sâu sắc.

Ngày 24 tháng 7 năm 1968, trong khi đang làm nhiệm vụ, máy bay địch bất ngờ ném bom xuống

khu vực Ngã ba Ðồng Lộc. Một quả bom đã rơi trúng nơi trú ẩn của các cô. Cả 10 người đã anh

dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Sự hy sinh của các cô đã trở thành biểu tượng sáng ngời của

tinh thần kiên cường, bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến.

Dù trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, các cô gái vẫn giữ được tinh thần lạc quan, yêu đời. Họ

coi nhau như chị em trong một gia đình, luôn động viên và giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn.

Chính tình đồng đội và niềm tin vào ngày chiến thắng đã giúp họ vững vàng trước mọi thử thách.

Ngày nay, Ngã ba Ðồng Lộc đã trở thành một khu di tích lịch sử, nơi nhiều người đến thăm để

tưởng nhớ và tri ân 10 cô gái thanh niên xung phong. Câu chuyện về các cô không chỉ là ký ức

đau thương mà còn là niềm tự hào của dân tộc.

Qua câu chuyện có thật này, em càng hiểu rõ hơn về sự hy sinh to lớn của thế hệ cha anh trong

“thời hoa lửa”. Từ đó, em tự nhắc nhở bản thân phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay,

cố gắng học tập và rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn