CÂU CHUYỆN VỀ 3 BỘ XƯƠNG KHÔ NGỦ TRÊN VÕNG SUỐT 50 NĂM
CÂU CHUYỆN VỀ 3 BỘ XƯƠNG KHÔ NGỦ TRÊN VÕNG SUỐT 50 NĂM
Đây là câu chuyện của Tiểu đội Con sau trận đánh ác liệt 11 đồng chí hy sinh 8, chỉ còn 3 người ở lại trong rừng già để đánh nghi binh cho trung đội vừa chiến thắng rút lui.Câu chuyện được tìm thấy bằng những lá thư cuối cùng mà 3 người ghi lại với hy vọng người thân sẽ đọc được: "Sau hai tuần nhịn đói ăn rau rừng cầm hơi. Chúng con đã kiệt sức. Viết lá thư cuối cùng và cùng nhau nằm trên võng NGỦ, Vũ - Trí - Dũng. (Tiểu đội 1 trung đội Kí Con, Trung Đoàn Bình Dã Quân Giải Phóng Miền Nam)".Để rồi họ đã ngủ một giấc dài suốt 50 năm sau mới có người tìm thấy và đánh thức họ dậy.Trên 3 chiếc võng dù cùng cột chung đầu vào một thân cây, là 3 bộ hài cốt của 3 chiến sĩ Quân giải phóng. Cạnh mỗi bộ hài cốt là một khẩu AK han rỉ, một đôi dép cao su. Di vật duy nhất còn nguyên vẹn – một lá thư bọc kín trong ni lông – mở ra câu chuyện bi tráng về tiểu đội anh hùng Trung đoàn Bình Giã: Lê Hoàng Vũ, Nguyễn Chí, Trần Viết Dũng."Tiểu đội Giải phóng quân chúng tôi trong Trung đội “Ký Con” đã hoàn thành nhiệm vụ. Chúng tôi mong được ghi nhận rằng chúng tôi đã từng sống, chiến đấu và đã chết trong một mùa Xuân giữa đất trời như trăm ngàn cái chết của người Việt Nam chân chính cho Tổ quốc và dân tộc sống còn...".Đó là mùa Xuân năm 1966 cũng là mùa Xuân cuối cùng của 3 chiến sĩ Giải phóng, họ mãi ở lại mùa Xuân ấy, giữa núi rừng Đông Nam Bộ, giữa những mảnh đất lành quê hương, trong lòng đất mẹ khi mới ở tuổi đôi mươi. Nhưng với họ, cái chết không đáng sợ, bởi họ "đã sống và chiến đấu như trăm ngàn cái chết của người Việt Nam chân chính cho Tổ quốc và dân tộc sống còn"...."Ban đêm những tán lá sum suê được cài muôn ngàn những vì sao lấp lánh, phải chăng là những vòng hoa thiên nhiên không bao giờ tàn tạ đã dành cho chúng tôi. Tiếng gió rì rào như tiếng nhạc rừng cùng tiếng chim ca hót vào buổi bình minh phải chăng là bản hòa tấu âm thanh muôn thuở ru hồn chúng tôi trong giấc ngủ ngàn thu.Chúng tôi rất bằng lòng, lòng thanh thản kỳ lạ. Thì ra cái chết có gì là ghê gớm lo âu đâu. Chúng tôi sẽ chết ung dung thư thái như đã từng sống mãnh liệt mà thư thái với công việc của mình đã làm..."....Mùa Xuân giữa rừng miền Đông Nam Bộ.Vũ-Chí-Dũng”.Thế nhưng dù các anh mãi nằm lại ở mùa Xuân năm ấy, nhưng hiện tại 50 năm sau, hay 1000 năm nữa các anh vẫn mãi là Mùa xuân bất tử giữa đại ngàn Đông Nam Bộ, là những đóa hoa không tàn, mãi nở rộ trong lòng dân tộc, nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình và trách nhiệm giữ gìn đất nước mà các anh đã đánh đổi bằng cả mạng sống.



